 Bây giờ đã cuối cuộc xuân Tiếng con ve đã như gần như xa Một đời trong cõi người ta Tìm em áo trắng biết là nơi đâu? Rằng trời đã hết mưa ngâu Đêm đom đóm viết những câu thơ buồn Chút đời thêm những mù sương Để thềm hiên vắng đêm buông giọt mùa. Anh thèm khát một cơn mưa Anh thèm khát những chiều xưa xa rồi Mùa thi ghế đá em ngồi Không rơi chiếc lá mà tơi tả chiều Hỏi lòng, anh biết mình yêu Hỏi em, áo vẫy mây chiều trôi mau Biết về đâu, biết nơi đâu ? Đầu hè ve đã gọi màu chia xa.
Đã đọc: 956 |