Tuoi muc tim
Danh Mục Chính

  Trang chủ

  Nhạc online

  Trắc nghiệm tâm lý

  Kết bạn

  Thành viên

  Tìm kiếm

  Hướng dẫn sử dụng

  Liên hệ BQT

  Đặt làm trang chủ

MỞ RỘNG | THU GỌN

Công cụ nghe nhạc

Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:


Thống Kê Nhanh
Nhạc phẩm: 1505
Số Ca Sĩ: 202
Thành viên: 2512
Thành viên mới:
chan anna
Đang online: 462
Khách: 462
Thành viên: 0

  Hoa học trò
  Lớp ngoại ngữ
  Dân Trí
  Tin Vui Việt

Nghệ thuật sống

Bóng cả


 

Đêm qua, trong giấc mơ của mình, tôi lại mơ thấy bố tôi còng lưng trên cánh rừng bạt ngàn màu xanh trù phú. Bố trồng thêm rất nhiều loài cây giống mới vào những nơi đất vừa được khai hoang.


Rồi bố cười, mồ hôi ướt đầm lưng áo. Đã bao nhiêu năm qua rồi, mà hình ảnh ấy mãi còn trong tâm trí tôi, để mỗi lần gặp lại trong giấc mơ bình yên và ray rứt, tôi lại thấy yêu cuộc sống này hơn, yêu gia đình, bè bạn và tin yêu nhiều hơn ngay chính bản thân mình. Bởi tôi luôn tâm niệm rằng, tôi là một hình hài được bố mẹ đắp bồi bằng tình yêu thương vô bờ bến.


Tôi nhớ khi tôi tám tuổi, cuộc sống còn bộn bề khó khăn, sau một thời gian đại hạn kéo dài ở làng quê nhỏ bé của tôi. Lúc ấy, bố tôi đưa ra một quyết định đầy khó khăn: bố sẽ làm lều trên rừng để tiện việc khai hoang, lấy đất trồng trọt. Cả nhà tôi đã can ngăn, vì biết tính bố ham công tiếc việc, nếu để bố làm lều trên ấy thì bố sẽ làm quần quật suốt ngày đến ốm mất. Nhưng bố vẫn nhất quyết lên rừng.


Công việc của tôi hàng ngày là mang cơm cho bố. Do ngày ấy rất đói, nên nồi cơm chủ yếu là độn sắn, thấy mấy anh em tôi nhìn hau hau vào nồi cơm, mẹ lại cười buồn bảo:


- Có sắn mà ăn vẫn là tốt rồi, các con nhỉ? Rồi cũng sắp đến ngày các con được ăn ngon, mặc ấm. Cứ lo học hành cho tốt vào, đừng phụ công bố mẹ!


Mẹ thương bố vất vả cả ngày trên cánh rừng bạc màu nắng cháy, nên bới phần bố chỗ cơm ít độn sắn nhất. Nhưng khi tôi mang cơm lên rừng, bố đã nhìn trân trân vào nắm cơm và bảo:


- Con về bảo mẹ là bố không thích ăn phần cơm ít sắn. Bố ăn sắn từ bé quen rồi, bố thích cái mùi thơm của nó. Hơn nữa, ăn sắn còn no lâu chứ ăn mấy nắm cơm, bố ra kia bổ mấy nhát cuốc là hết veo đấy mà!


Rồi bố xoa đầu tôi, cười bảo:


- Hôm nay bố đào được củ sắn rừng sót lại rất to, bố vừa nướng ăn, nên bây giờ vẫn còn no. Vì thế, hai nắm cơm này, con ăn một, còn mang về cho em cu tí một nắm nhé! Tối, nhớ mang thật nhiều sắn hấp lên cho bố. Bây giờ, con ăn xong, rồi về đi, không nắng.


Tôi bé bỏng đến vô tâm, nên không hiểu được rằng, bố đã nhường những nắm cơm ngon nhất cho chúng tôi, để rồi bố phải nhịn đói cả một ngày dài vất vả. Thế nên, tôi hí hửng cầm nắm cơm ăn một cách ngon lành, vừa ăn, vừa cười với bố. Đến lúc đi về, kể lại cho mẹ những lời bố nói, chỉ thấy mẹ quay đi lau nước mắt. Lúc ấy, thật sự tôi đã không hiểu vì sao tự nhiên mẹ khóc…


Chiều ấy, mẹ tạm dừng công việc đồng áng, vác rá chạy đâu đó quanh xóm một lúc, rồi mẹ trở về nhà, thổi cơm sớm hơn mọi khi. Mẹ nắm vội hai nắm sắn rõ to, bảo tôi mang nhanh lên cho bố rồi về ăn cơm sau. Khi tôi chạy đi được một quãng, mẹ còn dặn với theo:


- Con lên rừng, không được ăn phần cơm của bố. Về nhà ăn, hôm nay mẹ thổi cơm rất nhiều.


Khi tôi lên rừng đưa cơm cho bố, thấy bố đón tôi bằng nụ cười đã mỏi mệt hơn. Tôi hỏi:


- Bố mệt và đói lắm, phải không bố?


Bố lắc đầu, rồi bảo tôi ăn cùng với bố. Do mẹ đã dặn, nên tôi phải giả vờ ưỡn bụng, rồi bảo:


- Con đã ăn rồi, con ăn no từng này rồi bố này…


Bố tôi cười hiền hậu, chắc do đói quá nên bố ăn vội ăn vàng, bố nhai ngồm ngoàm hai nắm sắn, đến nỗi bố lên cơn nấc cục. Bố nấc đến nỗi nước mắt, nước mũi chảy ra. Tôi hốt hoảng tưởng bố làm sao, tôi bật khóc. Bố ôm tôi vào lòng trong tiếng nấc, bố bảo: “Không sao… Con gái bố đừng sợ! Tại bố ăn no quá, rồi bố sẽ không sao đâu mà!” Mãi một lúc sau, khi bố pha trò cho tôi không khóc nữa, thì bố mới thôi cơn nấc cục. Lúc ấy, mặt bố đỏ bừng, nước mắt bố chảy ra như khóc. Tôi vừa sợ, vừa thương bố quá! Tôi ôm ghì lấy bố.


Sau này, tôi lại chứng kiến thêm nhiều những cơn nấc của bố, khi bố ăn vội, ăn vàng, rồi lại tiếp tục chiến đấu với cái nắng, cái gió hầm hập nóng để khai hoang, nhích từng mét đất. Sau này, nhìn cánh rừng hun hút một màu xanh trù phú, tôi vẫn đắng lòng; bởi nhìn đâu cũng thấy từng giọt mồ hôi của bố vẫn rơi, và như thấy bố vẫn ngồi trong túp lều lợp tạm bằng lá cọ, ăn vội vàng, rồi lại bị nấc cục….


Bố tôi, một người đàn ông khỏe nhất làng, nhưng gần hai mươi năm nay, do phải vất vả vì gánh nặng gia đình, nên bố đã già đi rất nhiều so với tuổi: bố gầy xọp đi, lưng gù hơn, mắt bố cũng đã mờ, không còn đọc được những lá thư mà tôi viết gửi về. Mẹ vẫn dặn mấy anh em tôi:


- Các con có ngày hôm nay là nhờ bố đã hy sinh cho các con rất nhiều. Các con đừng bao giờ nói câu gì, làm việc gì để bố phải buồn!


Tôi lớn khôn, xa gia đình, đi tìm cho mình một con đường riêng, và đã không ít lần làm hao gầy mắt bố, mỏi mòn dáng mẹ. Nhưng trước bao cám dỗ của cuộc đời, tôi bao giờ cũng nhớ đến tiếng nấc của bố, để tự dặn mình rằng: “Muốn thành công, phải bắt đầu từ công sức lao động, từ sự phấn đấu không ngừng nghỉ và một hy vọng, một tình yêu lớn vào cuộc sống”.


Có nhiều lúc ngồi ăn cơm với bạn bè, tôi bất chợt lên cơn nấc cục. Những lúc như thế thấy nhớ bố lắm, một nỗi nhớ thương rất lạ ùa về. Và mỗi lần đáp chuyến tàu chiều về quê, ăn với bố mẹ một bữa cơm đầm ấm, tôi cứ nơm nớp lo sợ rằng, trong bữa cơm ấy, bố lại nấc lên, để rồi phải bỏ bữa dở chừng. Bất chợt, tôi thấy nhói đau khi nhận ra rằng, sau mỗi chuyến đi rồi trở về, tôi lại thấy bố già hơn nhiều quá, lưng bố lại còng thêm, mắt bố lại mờ… Chúng tôi lại ra đi lâu hơn nữa…


Cầu cho mái ấm của tôi luôn bình yên trước sóng gió cuộc đời. Cầu cho cha mẹ tôi mạnh khoẻ. Cầu cho những con đường còn xa hun hút của mấy anh em tôi, rồi cũng đưa những đứa con trở về bên vòng tay cha mẹ. Nhớ thương thật nhiều, “bóng cả” của riêng tôi….


(ĐH Văn Hóa Hà Nội)


Tác giả: Vũ Thị Huyền Trang
Người đăng: keditim
Số lần xem: 3904
Truyện mới hơn

•  Vết đinh

•  Bài học đáng giá   Tác giả:Petey Parker

•  Yêu

•  Ba điều trong đời

•  Tấm thiệp đặc biệt

•  Giấc mơ   Tác giả:Ashley Hodgeson

•  Người bạn

•  Chiếc hộp tình yêu

•  Trung thực   Tác giả:Patricia Fripp

•  Người con rể mà ba không ưa

Truyện cũ hơn

•  Túi gạo của mẹ   Tác giả:Linh Đan

•  Con nhộng và cái kén

•  Chuyện 4 Người Vợ

•  Cây cầu

•  Cái bình nứt

•  Cái Bát Gỗ

•  Ba người trong cuộc đời bạn

•  Tiếng vĩ cầm dang dở   Tác giả:Nguyễn Thị Yến Linh

•  Món quà valentine đầu tiên   Tác giả:Thương Huyền dịch

•  Ngày lễ valentine   Tác giả:Steven Otfinoski



Hình thành viên


goolidgepegg
Đăng nhập

Nhớ cookie?

Quên mật khẩu
Đăng ký thành viên

Album nhạc mới nhất

 
Yêu trong niềm đau



 
Nghị lực




Ước nguyện

  


Tư vấn tuổi mới lớn

  Thảo

  Hạnh An

  

Bài Mới Đăng
10 Loài Động Vật ...
6 Sự Vật Có Mối ...
Đằng sau nghị lực ...
Lúa mùa duyên thắm
Chuyện tình nàng ...
Tình thu
Tìm nhau
Tạ ơn đời
Nếu có yêu tôi
Kỷ niệm

Nghe nhiều tháng 04
Khúc nhạc mừng Xuân
Đón Xuân này nhớ ...
Lời tỏ tình của ...
Điệu múa làm lay ...
Quán khuya
Cô đơn mình em
Mùa hạ mãi xa
Chuyện người đan ...
Mây xưa
Giấc mơ tan rồi

Đọc nhiều tháng 04
6 thói quen giúp "mi ...
Sống khiêm tốn và ...
Nghị lực phi ...
Vẽ tranh bằng ...
Cậu bé 8 năm "trốn ...
Những ngày tươi ...
Những câu nói hay ...
Cô gái tật nguyền ...
Chuyện kỳ lạ về ...
Hãy dũng cảm nhận ...

Tìm kiếm nhanh
Theo tên bài hát
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9
Theo ca sĩ
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9

Tìm kiếm chi tiết
Tìm
Theo
Tìm chính xácGần chính xác

Dien dan thao luan
Tâm sự vui buồn

  Chàng trai nghèo khóc nức nở khi níu kéo tình yêu   Hồng Dương

Chàng trai nghèo khóc nức nở khi níu kéo tình yêu   Trong bức thư ngắn ngủi, Hồng Dương ...

 •  Cô gái bị lừa dối, vờ như không quen biết ngay trên sóng  Tuyên
 •  Em muốn được gặp anh lần cuối trước khi em đi xa  Thái
 •  Yêu thương, hạnh phúc ...  Bích Ngọc

Dien dan thao luan
Diễn đàn thảo luận

  Độc thân ?   Huyền

Độc thân ?   Tôi 28 tuổi, vừa chia tay bạn trai và bắt đầu cuộc sống độc thân. Ở tuổi này thật sự tôi đã không còn thời gian để tìm được hạnh phúc cho mình. Nghĩ đến cảnh bắt đầu tìm hiểu rồi yêu nhau, sau đó kết hôn tôi nghĩ cánh cửa ...

 •  Khi lớn rồi cứ ở nhà với mẹ có tốt không ?  Thương
 •  YDP  MINH THU
 •  tinh yeu  KMT
Trang chủ -|- Hướng Dẫn Sử Dụng -|- Tìm Kiếm