 Cửa chiều mở rộng hướng Đông
Nghe mùa hè lạnh, phòng không nỗi gì
Cái vành tanh trắng. Hàng mi
Mới vừa chớp xuống, người đi cõi nào ?
Trăm năm dứt mệnh má đào
Có còn hỡi giấc chim bao sập trời
Tài hoa cũng một mảnh đời
Trong câu gió thoảng - em ngồi biệt tăm
Nhà như hoang mạc tối rầm
Khói hương quẩn lại mấy tầm đất sâu
Biết làm sao, hiểu vì đâu
Hồn thiên vọng tiếng nguyện cầu - em tôi
Đắng là giọt nước mắt thôi
Mỗi hoàng hôn lặn trên môi bây giờ
Bật òa tiếng khóc còn thơ
Bơ vơ chật phố ... bay mờ bóng xanh !
Đã đọc: 950 |