 Tính đến năm 2008, danh họa Goya đã mất đúng 180 năm. Cuộc sống của một con người tài năng như Goya hẳn có nhiều điều đáng nói, và cái chết của ông cũng vậy...
Cả thế giới vô cùng ngạc nhiên khi biết rằng khi khai quật phần mộ của ông để đưa xác về đất nước Tây Ban Nha, người ta phát hiện ra một cái xác không đầu. Thế là mọi người phải ngược dòng thời gian để tìm hiểu mọi điều liên quan đến cuộc đời nhà danh họa nhằm tìm kiếm bí mật về sự mất tích chiếc đầu của Goya.
Trong những năm tháng cuối đời, nhà danh họa rời bỏ quê hương Tây Ban Nha sang Pháp sinh sống. Năm 1828, ông qua đời và thi thể được chôn cất tại nghĩa trang Chartreuse. Thế nhưng, cuộc khai quật mộ ông vào năm 1888 khiến người ta phải giật mình. Người ta đã đưa về Tây Ban Nha một thần tượng không đầu. Những người có trách nhiệm giải thích rằng một người có tên tuổi như Goya thì khi qua đời, cái đầu sẽ được giao cho một bác sĩ nghiên cứu và có lẽ người ta đã quên trả nó về chỗ cũ.
Lời giải thích này không thuyết phục cho lắm và sự việc dần dần rơi vào quên lãng. Thế nhưng, những nhà nghiên cứu không chịu dừng lại ở đó. Họ đã bỏ ra nhiều thời gian tìm hiểu 4 năm cuối đời của nhà danh họa. Ngày ấy Goya đến sống ở Pháp vì lý do sức khỏe, nhưng trên thực tế, ông rời bỏ Tây Ban Nha vì muốn tránh bầu không khí chính trị nặng nề của chính quyền đương thời. Theo lời một người bạn, Goya đến Pháp trong tình trạng kiệt quệ về sức khỏe. Dù không biết tiếng Pháp và không có người giúp việc nhưng nhà danh họa vẫn yêu đời và rất thân thiện với mọi người. Chẳng bao lâu sau, ông gặp lại người quản gia cũ và người phụ nữ 36 tuổi này giữ một vai trò quan trọng trong những năm cuối đời của ông. Đó chính là bà Leocadia, vợ một người bán đồ kim hoàn gốc Đức, cư ngụ ở Madrit. Có một thời gian bà và Goya gắn bó với nhau và tình cảm ngày càng bộc lộ rõ hơn khi vợ nhà danh họa qua đời.
Đầu năm 1828, Goya bị đột quỵ và liệt nửa người. Sau vài tháng chịu đựng đau đớn, ông lặng lẽ qua đời vào ngày 16/4/1828. Bà Leocadia và con trai ông cùng bạn bè thân hữu đã có mặt bên ông trong những giờ phút cuối cùng. Lễ an táng diễn ra tại nhà thờ Notre-Dame. Sau cái chết của ông, hầu hết tài sản thuộc về con trai ông, riêng Leocadia thì chỉ nhận một khoản trợ cấp nhỏ nhoi và bức tranh nổi tiếng của Goya mang tên Người đàn bà vắt sữa. Nghe nói về sau bà phải sống vất vả trong sự thiếu thốn và cầu xin những người quen giúp đỡ về mặt tài chính.
Sự mất đầu của Goya sẽ không ai biết nếu như ngài lãnh sự Tây Ban Nha không đi thăm mộ vợ và xúc động trước nấm mồ không ai chăm sóc của Goya. Khi trở về nhà, ngài lãnh sự đã làm áp lực để nhà nước Tây Ban Nha cấp kinh phí đưa hài cốt nhà danh họa trở về quê hương. Khi tìm hiểu quan tài, người ta thấy rằng không hề có dấu vết khai quật bất hợp pháp nào và họ kết luận Goya đã được mai táng trong tình trạng không đầu.
Giả thiết được mọi người quan tâm là chiếc đầu của Goya bị cắt đi sau khi nhà danh họa vừa qua đời. Còn việc làm này do ai chủ trương và mục đích gì thì vẫn là điều bí ẩn. Người ta nghi ngờ chính bà Leocadia đã tiếp tay cho ai đó cắt đi chiếc đầu của Goya. Năm 1928, nhân kỷ niệm 100 năm ngày mất của Goya người ta phát hiện một bức tranh vẽ vào năm 1849 mang tên Chiếc sọ của Goya do một họa sĩ không mấy tên tuổi - Fierros - vẽ. Điều đó cho thấy rằng cái đầu của Goya đã bị lấy đi trước lúc mai táng và được một ai đó bảo quản trong nhiều năm liền.
Phải chăng có một nhà khoa học muốn lưu giữ cái đầu của một họa sĩ tài ba để nghiên cứu, hay một ai đó muốn độc quyền sở hữu chiếc đầu này? Người ta chỉ biết chắc chắn một điều rằng những người biết được bí mật trên đã âm thầm mang nó xuống mồ từ lâu và chiếc đầu của danh họa Goya vĩnh viễn mất dấu.
Đã đọc: 1123 |