Này cô bé, trông dễ thương chi lạ
Mái tóc huyền xõa xuống tận ngang vai
Đôi mắt bé cứ long lanh muốn khóc
Bị chọc quê, bé ngúng nguẩy đôi tay.
Bé cứ hẹn, rồi bé quên chẳng đến
Để ta chờ, sao bé lỡ hẹn hoài?
Buồn chết được, bé biết không hả bé?
Nè! Coi chừng, ta sẽ giận “nghỉ chơi”.
Cho ta hỏi bé câu này, bé nhé
Bé làm gì, khi bé lớn, bé ơi
Ngước đôi mắt, bé đơn sơ nói nhỏ:
“là ma soeur, bé dâng hiến trọn đời”.
Ta chọc bé, chắc gì tu được đấy
Bé chỉ cười: “thì cứ để, rồi coi
Bé tu được, sẽ mất gì đấy nhé”
“Ừ, được rồi, thì cứ thử tu coi …”