 Craig là bạn thân của tôi ở trường đại học, mỗi khi anh bước vào đâu thì y như là anh sẽ mang đến đó một luồng gió mới. Bạn nói ư? Anh ta sẽ tập trung nghe. Thế là tự dưng bạn sẽ cảm thấy mình có thua chi "anh Ba, chú Bảy" trên cơ quan. Thử hỏi ai mà chẳng quý mến một người như vậy.
Vào một ngày mùa thu chan hòa ánh nắng, tôi và Craig đang ngồi nơi góc học tập như thường lệ. Tôi lơ đễnh đưa mắt nhìn qua cửa sổ và thấy vị giáo sư của tôi đang băng qua bãi đậu xe.
"Tôi chẳng muốn gặp ông ta chút nào". Tôi ngao ngán nói.
"Sao vậy?", Craig ôn tồn hỏi.
Tôi bèn giải thích rằng vào học kỳ trước, tôi và vị giáo sư ấy đã "đụng độ"- Tôi không thích những ý kiến của ông và ngược lại, ông cũng chẳng ưa gì tôi.
Craig nhìn qua cửa sổ, dõi theo vị giáo sư đang bước nhanh dưới kia, phán: "Có thể anh đã suy đoán sai. Có thể chính anh là người đã quay lưng với ông ta và anh hành động vậy chỉ vì tính cả sợ của anh. Rất có khả năng là vị giáo sư ấy nghĩ rằng anh không thích ông ta nên ông đã không tỏ thái độ nào thích anh. Nếu anh tỏ ra quan tâm đến ông ta, ông ta sẽ quan tâm đến anh. Bây giờ anh thử đi nói chuyện với ông ta xem nào!".
Những lời của Craig làm tôi bừng tỉnh. Tôi chạy vội xuống những bậc thang, lao vào bãi đậu xe. Tôi cung kính chào vị giáo sư và thăm hỏi ông về mùa hè vừa qua. Ông nhìn tôi lộ vẻ ngạc nhiên. Chúng tôi cùng nhau sánh bước ra khỏi bãi đậu xe, vừa đi vừa chuyện trò vui vẻ và chắc hẳn trên kia Craig cũng đang nhìn tôi cười thầm.
Craig đã dạy cho tôi một triết lý sống đơn giản, hết sức đơn giản đến nỗi tôi chẳng bao giờ có thể tin rằng trước kia tôi chưa hề biết đến nó. Như hầu hết các bạn trẻ khác, tôi cảm thấy thiếu tự tin và khi xuất hiện nơi đông người tôi luôn e dè bị người khác xét nét. Trong khi thật ra họ cũng đang cuống cuồng lên vì sợ bị xét nét. Từ đó trở đi, thay vì dò tìm sự xét đoán trong đôi mắt người đời, tôi đã nhận ra nhu cầu giao thiệp của con người, nhu cầu được chia sẻ.
Chẳng hạn, một lần nọ trên con tàu xuyên Canada, tôi đã bắt chuyện với một người mà mọi người đều lẩn tránh vì ông ta ăn nói như một gã say. Thế nhưng hóa ra ông vừa thoát khỏi một chứng bệnh ngặt nghèo. Trước đây ông là người lái tàu trên chính tuyến đường này. Chúng tôi đã chuyện trò thâu đêm và ông đã kể cho tôi nghe những khúc bi sử chôn chặt dưới mỗi nhịp đường ray: đây là thung lũng Cốt Đôi, sở dĩ nó mang tên ấy vì người ta đã tìm thấy dưới đó hàng nghìn bộ xương trâu do các thợ săn da đỏ để lại. Rồi đến huyền thoại về Big Jack, một công nhân đặt đường ray gốc người Thụy Điển có khả năng nhấc bổng những thanh tà vẹt nặng đến 200 kg; và câu chuyện về người soát vé tên McDonald lúc nào cũng mang theo chú thỏ tinh nghịch làm bạn đồng hành. Khi những tia nắng đầu tiên trong ngày xuất hiện nơi chân trời, ông nắm lấy tay tôi nói: "Cám ơn con đã lắng nghe. Người ta chẳng bao giờ chịu nghe kẻ già này". Ông ta chẳng cần phải cảm ơn, tôi cũng đã hạnh phúc lắm rồi.
Trên một góc phố sầm uất ở Oakland, Caliíornia, một gia đình đến từ vùng bờ biển hoang vu phía tây bắc châu lục đã chặn tôi lại hỏi đường. Tôi thăm hỏi về cuộc sống của họ ở quê nhà. Thế là bên ly cà phê họ đã "thết đãi" tôi bằng những câu chuyện kỳ thú về giống cá sấu nước mặn, sống gần nhà họ, có tấm lưng to bè như mui xe hơi.
Mỗi cuộc gặp gỡ là cả một cuộc phiêu lưu đầy hấp dẫn, mỗi con người là một bài học bổ ích trong cuộc sống. Những kẻ giàu có, những người cùng khổ, những kẻ quyền thế và những người cô độc, tất cả đều chất chứa trong mình những ước mơ và nghi kỵ như ta.
Chúng ta đã bỏ qua nhiều cơ hội như thế rồi: một cô nàng mà mọi người đều cho là quê mùa, một anh chàng ăn vận xệch xạc- họ cũng có những câu chuyện cần phải kể. Và cũng như bạn, họ ước ao có ai đó chịu lắng nghe họ.
Đây chính là điều Craig luôn nhắc nhở tôi: trước tiên hãy tỏ ra mình thích người đó, rồi ân cần hỏi han. Rồi bạn xem, cái ánh sáng bạn soi tỏa lên người khác sẽ phản chiếu lên người bạn trăm lần rực rỡ hơn.
Đã đọc: 859 |