Tôi lấy anh khi mới 18 tuổi, anh chỉ hơn tôi 1 tuổi. Đó là vào năm 1966. Cha mẹ tôi ái ngại nhưng tôn trọng quyền chọn lựa của tôi, còn tôi chỉ biết và tin một điều: Chúng tôi yêu nhau. Vào năm đó ở thị trấn Welch (Tây Virginia) nơi chúng tôi sinh ra và lớn lên, người thừa việc thiếu. Cưới nhau tròn 2 tháng, anh nghe tin công ty xe buýt ở Roanoke cách chúng tôi gần 200 cây số đang tuyển người làm công. Mất mấy lượt đi về nộp đơn, phỏng vấn, thi tay nghề … anh nhận được chân thợ máy tập sự. Tôi đón nhận tin này trong tâm trạng nửa vui nửa lo lắng. Vui vì đây là cơ hội lớn cho anh, cho cả gia đình. Lo lắng vì đây là lần đầu tiên tôi xa cha mẹ bạn bè tới một nơi hoàn toàn xa lạ, để bước vào cuộc sống tự lập.
Bỏ lại phía sau những giọt nước mắt, những lời chúc, những tiếng thở dài của những người đi tiễn, tôi và anh tới Roanoke. Chúng tôi thuê một căn phòng gần như trống rỗng với giá rẻ.Tôi may mắn kiếm được chân thư ký bán hàng, làm việc ban ngày, nhưng lịch làm việc của anh lại bắt đầu từ nửa đêm cho tới 8g sáng hôm sau. Chúng tôi như mặt trời mặt trăng đuổi theo nhau: Tôi đi làm về chưa được bao lâu thì anh vào ca, thường khi anh về chúng tôi hối hả nói với nhau vài câu rồi tôi xách túi ra đi vì sợ muộn giờ làm.
Hiển nhiên là chúng tôi có rất ít tiền, ít tới mức tôi biết chắc rằng chúng tôi không thể nhín ra đồng nào để mua quà tặng nhau, dù chỉ là một tấm thiệp, nhân dịp lễ Valentine đang đến gần. Nhưng dẫu gì tôi cũng vẫn phải có quà tặng anh. Nghĩ vậy, tôi quyết định sẽ làm một việc mà tôi chứ bao giờ làm trong đời: Tôi sẽ làm thơ tặng anh. Thức trắng đêm trước ngày lễ Valentine, cuối cùng tôi cũng hoàn tất cái gọi là bài thơ trên một tờ giấy xé ra từ cuốn tập.
Sáng hôm sau, khi anh đi làm về, tôi giúi “tác phẩm” của mình cho anh. Bài “thơ” như sau:
Chúng ta không có đủ tiền
Để mua tấm thiệp vừa đẹp vừa xinh
Thôi thì mảnh giấy trái tim
Trao nhau ta cũng hài lòng.
Anh và em mãi mãi bên nhau
Là điều đẹp nhất trên đời em mong.
Phía dưới mấy câu thơ tôi vẽ một trái tim thật lớn tô mầu đỏ chót cùng dòng chữ “Em yêu anh”. Tôi đứng như trời trồng, chờ đợi. Đọc xong anh ngẩng đầu lên, hai khóe mép từ từ nhếch lên một nụ cười dịu dàng, khiến trái tim tôi muốn nổ tung !
Nhìn vào mắt tôi, anh đưa tay vào túi áo ngực lấy ra một vật nhỏ nhét vội vào bàn tay tôi. Tôi xòe bàn tay ra: Một trái tim bằng nhôm có khắc chữ cái đầu tên tôi và tên anh ! Chắp nối những câu nói rời rạc và lộn xộn vì hồi hộp của anh, tôi hiểu rằng đêm qua, trong lúc tôi đánh vật với những con chữ, anh đã dành thời gian nghỉ giữa ca để gọt giũa món quà tặng tôi. Anh vừa sợ tôi coi thường, vừa sợ tôi tủi thân với món quà đơn sơ của anh.
Lễ Valentine năm ấy thực đơn sơ. Sau này chúng tôi khá lên, có đủ tiền để mua tặng nhau những món quà đắt giá, nhưng tôi vẫn cẩn thận cất giữ những món quà Valentine đầu tiên. Nó nhắc chúng tôi về một niềm tin duy nhất mà tôi theo đuổi từ khi nhận lời lấy anh: Anh và tôi, chúng tôi yêu nhau. |