Công cụ nghe nhạc |
|
Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:
 |
|
18
Tiếng Mộng Thúy nói thật to. Giọng cô như dài ra nũng nịu: - Anh đưa em về đi Mẫn Thanh, em thấy chôn mặt quá. Mẫn Thanh đứng lên: - Được, ta về thôi. Nhưng, em đi không được. Anh phải dìu.Biết ý đồ của cô. Nhưng Mẫn Thanh vẫn. - Đưa tay đây anh nắm. Rồi anh liếc nhìn Thiệu Vy một cái. Thiệu Vy vội quay đi. Tim cô như quặn đau. Mẫn Thanh, anh tồi tệ vậy sao? Anh đã không lên con tim em máu anh có biết . - Đào dỗ dành: - Thôi đừng thèm buồn vì con người ấy Minh Huy cảm thấy xót xa: - Em buồn lắm hả Thiệu Vy? Thiệu vy lại giở chứng, cô quát lên thật to: - Mặc xác tôi, anh cút đi! - Cả Đào lẫn Minh Huy đều nhìn nhau ngạc nhiên. Đào lo lắng: - Mi không sao chứ Thiệu Vy? Minh Huy cũng lo lắng: - Em sao vậy Thiệu Vy? - Em đừng xúc động, hãy bình tĩnh đi anh. - Việc gì đến anh. Nắm tay Đào lôi ra về. Thiệu Vy lầm lũi bước đi như một kẻ vô hỗn. Đào phải rà xe chạy theo. Buổi sáng chủ nhật, Mần Thanh cho xe chạy vòng qua nhà Mộng Thúy, anh muốn tìm cô nói cho ra lẽ. Nhưng Mộng Thúy đi dự tiệc không có nhà. Lát sau, anh chạy về nhà để tìm gặp mẹ mình. Thấy con bà Mẫn Thiên ngạc nhiên: - Ủa, con không đến nhà của Thúy sao? Ngồi xuơng đối diện với mẹ mình, Mẫn Thanh vào đề ngay mà chẳng cần do dự: - Mẹ à, con muốn hủy hôn với Mộng Thúy! Nhìn con, ngạc nhiên, bà Mẫn Thiên kêu to: - Trời đất! Bộ con điên rồi sao? - Con nói thật đó mẹ. Giữa con và Mộng Thúy chẳng có kết cuộc gì tốt đẹp đâu. Nghe con nói bà Mẫn Thiên ngó con trân trân: Mẫn Thanh à, chuyện này đầu phải là trò đùa, muốn cưới là cưới, muốn không là không được. Mộng Thúy không họp với con. Đám cưới cô ấy không khác gì mẹ cầm tù con. Nhìn con một cách khác thường, bà Mẫn Thiên như nêu lên: Hãy vì cha mẹ một lần đi con. Nếu con không muốn ba mẹ từng tuổi này mà còn lận đận chứ. Mẫn Thanh nhăn mặt, anh bộc bạch tư tưởng của mình: - Người con yêu là một cô gái hiền lành con nhà tử tế, cô ấy mới đem lại hạnh phúc. Bà Thiên nạt ngang: - Con đừng vọng tưởng nữa. Mẹ đã quyết. Thấy khó khăn thuyết phục mẹ, Mẫn Thanh nói ngang: - Nếu mẹ quyết định vậy từ nay con sẽ ở lại công ty luôn. - Con ... Con muốn mẹ tức chết luôn con mới chịu sao? - Thật ra, anh chẳng hiểu cha mẹ làm vậylà có ý gì. Nhà anh có thiếu thốn gì đâu. Cũng xe hơi, nhà lầu có thua kém gì ai đáu. Đang bực bội, Mộng Thúy xuất hiện, làm cho Mẫn Thanh càng thêm bực: - Con chào bác! - Cô đi đầu vậy? Nghe con nói cộc lốc bà Thiên rầy anh: - Sao con nói chuyện khó nghe quá vậy? Mẫn Thanh đứng lên, anh bực bội bỏ lên lầu Bà Thiên lắc đầu: - Con đừng để ý, nó đang giận bác đấy. Mộng Thúy ngạc nhiên: - Sao anh ắy lại giận bác? - Thì bác giục nó tổ chức cưới sớm hơn đó mà. Nghe bà nói thế Thúy rất mừng, nhưng làm ra vẻ xấu hổ, cô đỏ mặt cúi đầu: - Anh ấy từ chối chắc gì ảnh không thương con. Bà Thiên vuốt ve: - Ý đừng nói vậy con. Nó sẽ thương con mà. Ngẩng đầu lên Mộng Thúy dò hỏi: - Vậy định chừng nào mới tổ chức cười hả? - Càng nhanh càng tốt. Sáng mắt, Mộng Thúy hấp tấp hỏi: - Thật hả bác! Nhìn cử chỉ vội vàng của cô, bà Thiên liền. Cháu cũng nôn nao lắm à? - Sợ bà hiểu lầm nên Mộng Thúy đính chính. À không, cháu chỉ sợ để lâu, anh Mẫn Thanh ngựa quen đường cũ. - Đồ ng ý với suy nghĩ của cô. Bà Thiên gật. Kể ra thì con nói cũng phải. Cái thằng này hay dở chừng lắm. - Điện thoại đi động của Mộng Thúy có tín hiệu. - Xin lỗi, cháu nghe điện ạ! Cháu cứ tự nhiên? - Alô! Mộng Thúy đây. - Anh Việt Cường đây. Nghe nhắc đến tên ấy Mộng Thúy nổi nóng, cô gắt lên: - Anh thật là thằng điểu, anh còn gọi về đây nữa làm gì? - Anh nhớ em mà Mộng Thúy. - Anh nhớ ai chứ? Hừm! Thôi đi, tôi đang bận, nếu có rảnh tới hãy gọi lại. Mộng Thúy tắt máy, nhận ra nãy giờ cô to tiếng thấy bà Thiên nhìn mình kinh ngạc Mộng Thúy chống chế: - Người yêu của nhỏ bạn gọi vế cho con. Bà Thiên không để ý nữa mà nói: - Con về nói với chị bên nhà là bác sẽ lựa ngây tốt để làm dám nói. - Vâng! Con xin phép để về ạ! Bà Mẫn Thiên đưa Mộng Thúy ra ,tận cong: - Thôi con về nghe! - Đứng nhìn Mộng Thúy cho xe chạy khuất qua khúc quanh bà mới thở dài quay vào nhà ... - Đã lâu lắm rồi, ông Thiệu Bình mới được rảnh rỗi ở nhà với vợ con. Thiệu Vy đích thân đi chợ mua những món mà ông thích đem về nấu đãi ông: - Ba à! hôm nay ba hãy cốmà ăn cho ngon một bữa. Ông Bình nhìn con gái âu yếm bảo: Món con nấu nhất định là ta phải ăn no rồi. Bà Bình cũng lên tiếng: - Mẹ chẳng hiểu sao con không chịu về công ty của ba mà làm cho đỡ vất vả: Thiệu Vy cong môi cãi lại: - Không phải là con không chịu. Nhưng con không muốn người ta bảo con là dựa hỏi của ba. Con chỉ muốn tự lập cơ. Lắc đầu, bà Bình chào thua: - Thôi thôi, tôi sợ cô lắm rồi . Cái gì cô nói cũng được. Trong bữa ăn, Thiệu Vy chăm sóc ông một cách chu đáo: - Ba ăn đi, ở công ty chắc ba không ăn được những món này. - Tất, con hiểu ý của ba. Thiệu Vy vào đề: - Thức ăn ở nhà hàng Giao Giao chắc ngon lắm hả ba? Đang nhai bỗng ông bị sặc. Có lẽ vì do câu hỏi bất ngờ của Thiệu vy: - Ba không sao chứ! - Ba không sao? - Ba chưa trả lời câu hỏi của con. Ông Thiệu Bình cảm thấy khó trả lời: Ông ngước nhìn con gái rồi thản nhiên nói: Dĩ nhiên là con nấu ngon hơn rồi. - Vậy từ nay ba khỏi đi nhà hàng, mà về ăn cùng con và mẹ chứ. - Điều đó cũng tốt thôi. Ba à, thật ra các món này điều do mẹ của con nấu đó. Hơi lúng túng, ông ngước nhìn vợ ngập ngừng: Anh sẽ về ăn thứe ăn em nấu thường. Bà Bình mỉm cưới nhìn con gái như biết ơn: - Mẹ cám ơn con. Thiệu Vy vừa gấp miấng tôm rang mẹ bỏ vào chén ông thì Mộng Thúy đột ngột xuất hiện: - Xin lỗi, tôi hỏi đường đột một chút. - Sự xuất hiện của Mộng Thúy cho Thiệu Vy căng thẳng. Cô đứng lên mặt đối mặt: - Chị đến đây làm gì? Bật cười, Mộng Thúy lên giọng trịch thương: - Để giải quyết cho xong vấn đề! - Vấn đề gì? - Tay ba của chúng ta! Thiệu Vy trừng mắt: - Chị thật là quá đáng. Chị từng biết tôi và Mẫn Thanh yêu nhau mà. Kênh mặt, Mộng Thúy nói một cách thản nhiên: - Nhưng đó chỉ là một tình cảm lén lút,"mèo mả gà đồng" mà thôi. - Chị .... - Còn tôi , tôi được gia đình hai bên chấp thuận. Ai hơn ai hả? Bà Thiệu Bình cũng cảm thấy bất nhẫn, nêu lên tiếng: Nếu là như vậy thì cô còn đến đây để làm gì? Thật là chẳng biết lễ phép gì cả. Mộng Thúy đưa mắt nhìn bà Thiệu Bình mai mỉa: - Tôi vô phép, nhưng chưa từng giật chồng người khác. Bà Thiệu Bình nổi giận thật sự, bà gắt lên: - Cô bước ra khỏi nhà tôi ngay. Cô thật là ăn nói hồ đồ. Liếc nhìn Thiệu Vy, Mộng Thúy lại nói bà: - Vậy bà nên hỏi con gái bà xem sao? Thiệu Vy ngó Mộng Thúy trân trân: - Khỏi cần phải nói gi cả. Cô nên quay về với tình cảm của mình đi. - Nhưng tôi muốn buộc cô phải nghỉ việc ở công ty đó thì sao? - Hoang đường, cô chắng có quyền gì mà buộc tôi như vậy cả. Ông Thiệu Bình nãy giờ ngồi im lặng theo dõi diễn biến câu chuyện, giừ ông mới lên tiếng: - Này cô, cô là con cái nhà ai mà đến đây ăn nói ngang ngược như vậy? Chẳng biết kính trọng người lớn tuổi, Mộng Thúy nói như ngang hàng: - ông muốn biết về gia đình tôi. Cũng được thôi, tôi là con của bà Mệng Lan giám đốc công ty bia nước ngọt đấy. Ông Thiệu Bình hơi níu mày, dường như ông xúc động mạnh. - Mộng Lan! Mộng Thúy cười nhạt, hỏi một cách kiêu kỳ: - Sao hả? Đã nghe danh mẹ tôi rồi chứ! - Mộng Lan có con gái là cô đây sao? Dường như ông chưa tin thì phải, đây là số điện thoại của công ty tôi, ông hay giám định lại xem. Quay lại vấn đề cần đến đây Mộng Thúy lại nói: - Tôi yêu cầu cô phải cút khỏi công ty ấy càng nhạnh càng tốt. Thiệu Vy cũng cứng rắn hỏi: - Tôi không đi thì sao? Thì đừng trách tôi độc ác. - Cô hù tôi đó à? Cô đâu có quyền gì mà đuổi tôi. Nếu muốn cô có thể bảo chống tương lai của cô nghĩ mà. Mộng Thúy lắc đầu: - Vì tôi yêu chồng tôi, tôi không muốn anh ấy buồn. - Cô tốt thật. Nhưng cô hãy ra khỏi nhà tôi ngay. Tôi cũng đâu có nhiều thời gian để đứng đây! Chào. Thiệu Vy cũng bỏ chạy vế phòng mình. Cô thật sự đau khổ. Tình yêu là cái gì mà khiến cô phải như thế nấy chứ! Một tuần sau, tối chủ nhật Mẫn Thanh ngồi uống rượu một mình trong một góc quán. Bác sĩ Thành cũng đến đây vui với bạn. Thấy anh ngồi uống rượu một mình. Khi tiễn bạn ra về Thành quay lại: - Sao vậy? Có chuyện buồn à? Mẫn Thanh nhận ra bác sĩ Thành, anh nhếch môi cười: - Cậu mà cũng đến đây sao? Thành cười: - Quán thì ai cũng có thể đến cơ mà. Nhưng cậu là thầy thuốc đâu gì để thứ men cay xâm nhập cơ thể. Choàng tay qua vai bạn Thành thành thật hỏi: - Này, tình cảm của cậu và cô bạn gái ấy thế nào rồi. Thở dài, Mẫn Thanh than: - Vào ngỏ cụt rồi! - Sao thế! Ôm đầu Mẫn Thanh nói như rên rì: - Có lẽ do duyên nợ không có. - Gì mà bi quan đến vậy. Ngước lên Mẫn Thanh chợt hỏi: - Cậu còn nhớ Mộng Thúy không? - Sao lại nhắc đến cô ấy? Mẫn Thanh uống cạn li rượu rồi mới nói. - Đó là đầu mối để tình yêu của mình và Thiệu Vy vào ngõ cụt: Thành nhìn bạn một cách thông cảm. Nhưng anh chỉ lắc đầu: Trước đây cậu biết mình rất yêu Mộng Thúy. Mẫn Thanh gật gù: - Phải cậu cưới cô ta thì giờ đây mình đâu bị kẹt. - Không gỡ được sao Thanh? Bật cười khan, Mẫn Thanh mai mỉa: Mình vẫn nằm trong vòng lẩn quẩn, chưa có lối thoát. - Vậy sao? Mẫn Thanh nhìn bạn lạ lẫm: - Cậu sao vậy? Dường như có gì muốn nói với mình à? Sực tĩnh, Thành lắc đầu: - Ồ, không đâu! - Đẩy ly rượu về phía bạn, Mẫn Thanh mời: - Vậy thì uống đi! - Không nỡ từ chối, Thành cầm li rượu uống cạn, vỗ vai bạn Thành khuyên: - Cậu nên bằng lòng với những gì mình có đi. - Nhưng mình không thể sống dối lòng được đâu Thành ạ! Yêu một ngưới rồi cưới một ngươi, khác đó là điều bất hạnh nhất. Ngước nhìn bạn Mẫn Thanh nói nửa đùa, nửa thật: - Vậy cậu cưới Mộng Thúy giúp mình đi! Nhìn xoáy vào mắt bạn, Thành muốn tìm xem bạn mình đau khổ đến cỡ nào, Thành lại nói: Hãy chuẩn bị tinh thần cậu côn khổ dài dài đó. Gụe đầu mẫn Thanh cay đắng tâm sự: - Ta thì sao cũng được. Nhưng tội cho Thiệu Vy, cô gái mà ta yêu nhất trên đời phải khổ một lần nữa vì yêu: - Nghĩa là ... - Thiệu Vy, một cô gái xinh đẹp, hiền hòa đã bị người yêu lừa dối và ta cũng thế. Một ý nghĩ thoáng qua đầu Thành đứng lên: - Mình đưa cậu về! - Sao lại về, còn sớm mà. - Nhưng cậu say lắm rồi. Lắc đầu Mẫn Thanh từ chối: - Nếu bận thì cạu hãy về trước đi. Thành do dự một chút rồi nói: - Cho mình mượn điện thoại một chút. - Đưa cho bạn điện thoại, Mẫn Thanh không một chút nghi ngờ: - Nè, điện cho người yêu nhé! - Ta ra ngoài một chút. - Hừ ... Lát sau, Thành từ giã ra về thật. Mẫn Thanh còn lại một mình, anh gọi ượu uống tiếp. Anh nghĩ rằng rượu có thể làm cho anh quên đi tết cả. Thiệu Vy cùng Đào xuất hiện. Thiệu Vy lên tiếng: - Mẫn Thanh! Tại sao anh lại uống đến say dữ thế. Trong lúc say Mẫn Thanh còn nhận ra được tiếng của người yêu: - Thiệu Vy! Em đến rồi sao? Em có biết là anh nhớ em đến như thế nào không? Mẫn Thanh, anh say lồi, để em đưa anh về. Mẫn Thanh lắc đầu từ chối: - Không, anh không về, em hãy trả lời anh đi: Tại sao em xin nghỉ công ty? Ngồi xuống cạnh anh Thiệu Vy cố nén xúc động: - Chuyện này em làm vậy là chỉ muốn giúp anh thôi. - Giúp anh! Anh chẳng được gì ngoài đau khổ vằn vặt: Em có biết không vậy ☻ Thiệu vy gật đầu, nhưng lại nói: - Anh ấy ở công ty chứ không về nhà. - Vậy thì đi! - Dù không muốn, nhưng Thiệu Vy cũng phải đưa Mẫn Thanh về được tới công ty: Đây là việc làm duy nhất cô làm cho anh ... Mấy tuần nay, Mẫn Thanh như người mất hồn, sự thật là vậy sao? Mộng Thúy có thai với mình thật sao? Mình tổ chức cưới với cô ta thật sao? Mẫn Thanh bật cưới chua xót. Còn bà Mẫn Thiên thì vui ra mặt: - Rồi đây ta đã có cháu nội để ẵm bồng rồi. Mẫn Thy lắc đầu nhìn mẹ: - Mẹ ơi! Mẹ có chắc là đứa cháu ấy lả của mẹ không? Cau có nhìn con gái, bà Mẫn Thiên gắt lên: - Con ăn nói bậy bạ gì vậy? Mẫn Thanh thở dài lên tiếng: - Em còn nó nói đúng đồ mẹ xem ra chuyện này còn mờ ám lắm. Bà nạt ngang: - Tụi bây đừng có nói bậy. Người ta nghe được phiền phức lắm. Mẫn Thanh ngồi xuống cạnh mẹ, anh nhăn nhó phân trần: - Mẹ biết rồi, cô là cô gái không đàng hoàng, ăn chơi xa xỉ, con nghĩ cô ấy thất tiết với ai đó rồi đổ cho con. Mẫn Thy cũng nói: - Vậy là "ai ăn sò bắt anh hai đỗ vỏ". Bà Mẫn Thiên nổi giận, mặt đỏ phừng phừng, nạt to: - Tụi bây im đi! Nồi toàn là chuyện vô đạo đức. Mẫn Thy vẫn cãi lại: - Mẹ ơi! Con chỉ sợ mẹ bị lầm thôi. Ôm cháu nội người ta về nuôi mà thôi. Con sợ mẹ lại làm công dã tràng mà thôi. Bà Mẫn Thiên giận dữ đứng lên: - Tụi bây đừng hòng lung lạc được tinh thần của mẹ mình. Tao nhất định rồi! Bà Mẫn Thiên đùng đùng bỏ lên lầu. Mẫn Thy le lưỡi nhìn anh trai, thông cảm: - Phải đành chịu vậy sãu anh hai? Mẫn Thanh lắc đầu, tinh thần anh vô cùng sa sút: - Anh cũng chẳng biết làm sao được nữa. Thấy anh khổ, Mẫn Thy cũng buồn cô đưa ra ý kiến: - Hay là anh với chị Thiệu Vy bỏ trốn: Quay lại nhìn em gái Mẫn Thanh cho rằng đây là một ý kiến sai lầm nên nói: - Mẫn Thy, bộ em điên rồi sao mà xúi anh làm vậy? Mẫn Thy vẫn giữ ý mình: - Đây chỉ là nhất thời để mẹ đừng tổ chức cưới. Mẫn Thanh thấy vậy là quá bất công cho Thiệu Vy, anh hỏi vặn lại: - Nếu là em, em có chấp nhận làm việc đâu vậy không? - Nhưng anh và chị ấy không còn lối thoát. Mẫn Thanh nói như dứt khoát. Thà rằng kiếp này anh chịu có lơi với cô ấy. Chứ không thể làm việc thiếu đạo đưc ấy được. - Đứng lên, Mẫn Thy nồi với anh một câu chính chắn: - Vì vậy! em càngkhôngtin anh để lại giọt máu trong bụng Mộng Thúy. Em tin thì ích gì chứ! - Em quyết tâm đi tìm giải thoát cho anh. Mẫn Thanh nhìn em đầy sự biết ơn: - Anh cám ơn em đã tin anh, và còn muốn giúp anh nữa. Mình là anh em mà anh hai. - Điên thoại reo, Mẫn Thanh nhìn số máy, anh đi vào phòng đóng cửa lại: - Alô! Dũng đó hả? - Vâng! Bây giờ anh đến nhà em ngay đi. - Có chuyện à? - Em vừa nghe tin, thằng bồ của Mộng Thúy quay về rồi. - Hắn ở đâu? - Ở đâu thì em chưa biết. Anh đến liền đi! Mẫn Thanh cúp máy. Anh đi như chạy ra ngoài. Mẫn Thy nhìn theo lắc đầu ... Lát sau, hai người bảm theo sau đuôi xe của Mộng Thúy. Cô cho xe chạy vòng đến khách sạn Hoa Hồng. Trí Dũng nói nhỏ: - Họ hẹn nhau ở đây. Mẫn Thanh bối rối: Rồi làm sao mình biết được họ nói gì? Trí Dũng mỉm cười trấn an: - Anh an tâm đi. Em sẽ có cách mà. - Cậu làm gì? - Anh cứ ngồi đây chờ em. Nhất định sẽ có kết quả tốt thôi. Trí Dũng đi rồi, Mẫn Thanh đốt cho mình điếu thuốc. Anh lơ đễnh nhìn làn khói mồng bay vằn vèo trước mặt. Thiệu vy, anh sẽ chứng minh cho em thấy lả anh trong sạch hãy chờ anh nghe Thiệu Vy! Mẫn Thanh không tin vào mắt mình, anh đưa tay dụi: - Thiệu Vy! - Cô ấy đi với ai mà tình tử thế này. - Minh Huy! Chẳng lẽ cô ấy quay trở lại với anh ta ư? Cho xe chạy theo, hai ngưới xuống xe và bước vào công ty chế biến thủy hải sản. Chẳng lẽ Thiệu Vy xin vào lám ở nơi đây. - Thiệu Vy ơi! Em ác lắm! Em có biết em đã làm cho tim anh đau nhói không? Đằng kia cặp tình nhân cũng đang gây gỗ nhau. Tiếng cô gái nấc lên: - Anh hãy nhìn lại bản thân mình đi. Chính anh lường gạt tôi. Anh hãy theo cô ấy đi. - Đó chỉ là sự hiểu lầm thôi mà em. - Hiểu lầm. - Anh chỉ yêu em thôi mà. Cô gái giận dữ dội hơn: - Anh buông tôi ra, anh đã làm tổn thương tình cảm của chúng ta rồi, tôi không thể tha thứ cho anh. - Em trả thù anh như vậy sao em. Đó lâ cái giá anh phải trả đấy! - Câu nói vô tình của cô gái kia như có sức thuyết phục được Mẫn Thanh. Phải cái giá anh phải trả Thiệu Vy ơi! Nghiến răng, Mẫn Thanh cảm thấy Phận vô cùng. Lát sau, anh quay trả lại tìm Trí Dũng. Nhưng Trí Dũng đã đứng đợi anh tự bao giờ: - Anh đi đâu vậy. Báo hại em đứng chờ mỏi cả chân. Thở dài, Mẫn Thanh lắc đầu: - Anh xin lỗi! - Sao lại xin lỗi em! - Anh đã làm phiền cậu quá rồi. Trí Dũng ngạc nhiên hỏi lại: - Sao anh chẳng hỏi em công việc thế nào hết vậy? - Hỏi thì sao? Còn không hỏi thì sao chứ! - Nhưng ít ra em cũng giúp được cho anh mà. Mần Thanh bi quan nói: - Nhưng liệu Thiệu Vy có chịu hiểu mà tha thứ cho anh không? - Nhất định là phải hiểu thôi. Sao anh có vẻ bị quan thế. - Có lẽ kiếp này anh mất Thiệu Vy thôi. - Làm sao mà mất được. Nếu anh đưa cuộn băng này cho chị ấy nghe. Đang lái xe, Mẫn Thanh dừng lại: - Cuộn băng nào? - Em vừa thâu được. Trí Dũng mở máy để cuộn băng vào, cuộc nói chuyện giữa Việt Cường và Mộng Thúy vang ra: - Em vừa nói gì? - Em đã mang thai rồi. Việt Cường lo lắng: - Sao em không tính nó đi mà để làm gì? Nhưng em muốn để, vì con nó không có tội anh ạ! - Em có blết là để nhự vậy sẽ rắc rối cho anh và em không. Hay chúng mình làm lễ cưới đi anh. - Sau anh nghe nói em và Mẫn Thanh chuẩn bị cưới rồi mà. Túng quá em phải làm l1ều vậy thôi. Chứ em đâu có yêu gì anh ta. - Em tính vậy cũng tất. Bắt nó lãnh nạn giúp anh đi. - Ạnh, sao anh nói kỳ vậy? - Vì anh không thể cười em được đâu Thúy ạ! - Tại sao? - Vì anh sắp cưới vợ, cô này ảnh hưởng tương lai anh rất lớn. - Anh tàn nhẫn vậy sao Việt Cường? Em không để yên cho anh đâu. - Mộng Thúy à! em. nên hiểu, nếu em làm luôn xuôn ra, anh và em chắng được gì còn mang thêm tai tiếngcho gia đình em nữa. Đang thuận buồm xuôi gió vầy thì em đừng quậy lên nữa được không. - Vậy còn đứa con! - Sau này anh sẽ tính. Mẫn Thanh cũng giấu có em đâu ngại gì vết vả phải không? Nhưng em chỉ yêu anh thôi mà. - Đừng vậy mà Mộng Thúy. Hãy bằng lòng với thực tại đi. Mẫn Thanh đưa tay tắt máy anh thở ra nhè nhè: - Nhưng chưa chắc gì Thiệu Vy chịu tha thứ cho anh mà quay trở lại. Trí Dũng nói chắc chắn: - Anh cứ có thiện chí thì mọi việc sẽ êm xuôi thôi mà. - Em đừng có an ủi anh nhưvậy. Anh hiểu tánh của Thiệu Vy mà. - Không thể để Mẫn Thanh nản lòng, Trí Dũng lại nói: Hãy kiên trì đi anh. Các cô thì chỉ thích ngọt ngào mà thôi. Em tin Thiệu Vy sẽ vào lòng anh cho mà xem. - Nằm mơ sao em? - Anh cứ tin em đi! Cả hai quay trở vễ nhà. Mẫn Thanh giam mình trong phòng với cuộn băng vừa thu được. Thiệu Vy rất giận mình đã tự hứa với lòng là không nghĩ về anh nữa. Nhưng càng cố ,quên lại càng thêm nhớ. Một mình cô thơ thẩn trên đường. Nhìn từng đôi nam nữ dìu nhau, âu yếm cười nói mà Thiệu Vy nghe nao cả lòng. Nước mắt lại tuôn đài xuống má. Chẳng hiểu lúc sau này, cô hay mau nước mắt như vậy, ủy mị quá vậy Thiệu Dì út! Thiệu Vy giật mình, cô lau vội nước mắt gượng cười với cháu và chị: - Ủa, mẹ con đi dạo à! Tú Tú nhìn cô chăm chăm: - Sao dì út khóc vậy? Có phải ai ăn hiếp dì không? Thiệu Vy mỉm cười, giải thích: Dì đi một mình thì ai mà ăn hiếp. My nhìn em lo lắng: - Lại xảy ra chuyện gì sao em? Lắc đầu, Thiệu Vy nói tránh: - Không có, à dì út đãi Tú Tú ăn kem chịu không? Tú Tú nhảy cẩng lên: - Hoan hô dì út! Mẹ ơi! Con có kem ăn rồi. Thiệu My sĩ nhẹ lên trán con mắng yêu: - Con đó, có ăn là mắt sáng rỡ. - Mẹ ơi! Hồi nhỏ mẹ có thế hay không? - Làm gì có! Tú Tú lo ăn kem, Thiệu Vy tranh thủ hỏi em: - Em và Măn Thanh có vấn đề à? Lắc đầu, cố xua đi nổi buồn lại đến Thiệu Vy cố gắng trấn tĩnh, cô nói: - Tụi em chia tay nhau rồi chị! - Chia tay! Tại sao phải đến nông nổi này. Chị thấy Mẫn Thanh là người tốt thật đó. Hơi buồn, Thiệu Vy ngước lên nhìn chị: - Chắng lẽ chị cho rằng là em không tốt. Thiệu My vuết tóc em, cô ân cần khuyên giải: - Em đừng có vậy được không. Chị tin rằng Mẫn Thanh không phải là người như vậy. - Có chăng là ở phía Mộng Thúy đó. - Chị nói vậy là sao? - Theo như chị biết thì Mộng Thúy là cô gái con nhà kêu căng, ngang bướng biết đâu cô ta làm theo sở thích của mình. - Đưa tay ngăn Thiệu Vy cắt lời chị: - Em thấy chị có phần thiên vị rồi đó chị hai. Chị không bênh vực cho Mẫn Thanh đâu. - Mà chỉ nói lên sự thật thôi. Thi ệu Vy cắn môi, cô cố nén không bật lên tiếng khóc: - Em và Minh Huy sắp làm lễ hỏi rồi chị hai. Tròn mắt, Thiệu My ngạc nhiên. Cô tỏ thái độ bất bình: Theo chị Minh Huy mới là người không tốt. Em đừng nông nổi vậy mà Thiệu Vy. Nhăn mặt Thiệu Vy vẫn cãi bướng: - Chị Hai à, em biết rõ ai là người tốt với em mà chị hai. Nếu sống bên Huy mà em có thể quên được Mẫn Thanh thì tốt. Chị chỉ sợ sống bên. Huy mà em vẫn nhớ về Mẫn Thanh mà thôi. - Em sẽ cố quên mà chl hai. nhìn em đầy thông cảm. Nhưng Thiệu Vy vẫn lo lắng: - Em đã quên được Mẫn Thanh chưa? Nếu em dối lòng mà lấy Minh Huy thì chỉ càng làm cho cả ba điều đau khể mà thôi. - Đuối lí trướe những lời phân trích của chị, Thiệu Vy chịu không nổi, cô gục lên yai chị mà khóc mùi mẫn. Thiệu My để yên cho cô khóc. Khóc xong có lẽ nó sẽ tỉnh táo hơn mà giái quyết sự việc khả quan hơn. Hôm sau, Thiệu Vy hẹn Minh Huy đến để nói dứt khoát với anh. Thấy cô Minh Huy lên tiếng: - Sao hả sao lại gọi anh giờ nẫy? - Anh ngồi đi Huy! Thấy cô có vẻ nghiêm nghị Minh Huy hơi ngại. - Gì mà coi bộ nghiêm túc vậy em? - Cố gắng lắm. Thiệu Vy mới lên tiếng được, giọng cô thật chậm rải: - Đến nước này mà anh vẵn còn dối gạt em như vậy sao Huy? Minh Huy chợt dạ, anh có giật mình hỏi lại: - Em nói gì vậy Thiệu Vy? - Em nghĩ anh đã hiểu. Thôi đủ rồi nghe Huy. Anh trở lại với tôi là vì anh muốn lợi dụng tôi thôi phải không? Minh Huy gắt lên: - Ai nói với em như vậy? - Chính cử chỉ của anh đã nói với em, anh khỏi cần phải biện minh nữa. Vô ích. Minh Huy ngồi phịch xuống ghế, anh không ngờ Thiệu Vy nghĩ sai cho anh như vậy. Thiệu Vy nói tiếp: - Tôi thấy Sương Mai mới xứng với anh. - Em luôn rình rập anh sao Thiệu Vy? Thiệu Vy tròn mắt. Cô mấp máy đôi môi: - Tôi rình anh ư! Anh lầm rồi, bộ anh nghĩ mình quan trọng đến vậy sao? - Nhưng anh quay lại với em đó là sự thật. - Vậy là anh vô tình bảo cho tôi biết là anh có quan hệ với cô ấy. - Anh ... - Vậy là đủ rồi nghe Huy. Chúng ta không còn gì để nói với nhau nữa đâu. Minh Huy nhăn mặt: Nhưng vì em anh đã cắt đứt quan hệ với . - Sương Mai rồi. Anh nên nhớ, tôi không phải là đứa trẻ đâu Sương Mai sắp có con với anh rồi mà. - Em ... Mĩm cười, Thiệu Vy mai mỉa: Chắc anh không ngờ là tôi biết quá nhiều về anh phải không? |
Dien dan thao luan
Dien dan thao luan
| | |