Những cây thông được trang trí lộng lẫy, những bông tuyết trắng, những món quà… lấp lánh màu sắc trong các cửa hàng, cửa hiệu và có cả những ông già Noel đã mặc sẵn bộ quần áo màu lửa nôn nóng chờ đợi mang quà đi trước cửa các siêu thị.
Giáng Sinh đến rồi! Tôi biết, lũ bạn tôi cũng biết tỏng nhưng trớ trêu thay lịch thi học kỳ hai môn Văn, Toán lại đúng vào ngày 24/12 nên đứa nào cũng kìm nén sự chộn rộn dốc toàn tâm, toàn lực để “đánh trận”.
Bước ra khỏi phòng thi, trong đầu chỉ còn lại những háo hức cho đêm Noel. Hàng chục cái loa phát thanh đua nhau mở hết công suất khiến lớp trưởng phải “phanh” gấp:
- Được rồi, tối nay, lớp mình sẽ tổ chức Party Giáng sinh. Nhưng vấn đề là…
Lớp trưởng do dự khiến hàng chục cái chân như đứng trên tổ kiến lửa. Đã thế cô nàng lại còn gắng sức hắt xì hơi một cái không phải lúc rồi mới tiếp:
- Quỹ lớp đã empty nên mỗi người vui lòng xì hầu bao của mình ra…
Đứa lục cặp, đứa móc túi áo khoác, Tuấn Hưng còn lộn ngược túi quần để lôi tờ 5.000 đồng ra với khuôn mặt rất “hoàn cảnh”:
- Tớ chỉ còn ngần này thôi.
Tuỳ ”tâm” mà nên chẳng đứa nào so đo. 30 phút sau, lớp trưởng vui mừng thông báo:
- Số tiền 395.000 đủ cho một bữa tiệc nho nhỏ. Và ngay bây giờ bộ phận hậu cần sẽ đi chuẩn bị luôn.
Tất nhiên để thành một Party Giáng sinh thì không thể thiếu bánh ga-tô mà cánh con gái lớp tôi thì cái miệng “sành ăn” lắm: Phải là hiệu bánh Hồng Kông đầu hàng Lược cơ.
- Nhưng có mỗi ngần ấy tiền còn hoa quả, bánh kẹo, đồ uống nữa chứ?
Hải Lan lăn tăn nhưng rồi nó reo lên:
- Khoảng 8h tối, kiểu gì hiệu bánh cũng sẽ đại hạ giá!
Tôi và Hải Lan đã có mặt ở hiệu bánh lúc 19h, lượn một vòng tham quan giá cả. Hải Lan chỉ vào cái bánh ga-tô 4 tầng xinh xắn như nàng công chúa Tuyết rồi chun chun mũi:
- Đẹp thật nhưng đắt wá!
Hai đứa kéo nhu ra đứng canh cửa. Mắt tôi giật liền tù tì mấy cái khi thấy thiên hạ cứ lần lượt bê những cái bánh năm tầng, bốn tầng rồi ba tầng ra khỏi cửa hiệu. Hải Lan bắt đầu nôn nóng:
- Thôi mua đại đi, ba tầng cũng được, kẻo tí nữa là hết đấy.
Lời cảnh báo của Hải Lan khiến tôi thấy lo lo nên gật đại. Đúng lúc, hai đứa “nhổ” chân lên thì một con bé quần áo nhem nhuốc, tay cắp một cái nón rách lò dò bước đến. Không phải mình nó mà có một đứa khác nhỏ hơn đang nằm vắt ngang trên lưng:
- Hai chị ơi, cho em xin ít tiền, em mua cho em em hộp sữa, nó đói quá, khóc mãi rồi ngủ thiếp đi rồi.
Hải Lan cứ đứng trân trân nhìn con bé, còn tôi mấp máy môi mãi mới cất thành tiếng:
- Bố mẹ em đâu?
Con bé lắc đầu:
- Em không biết. Từ nhỏ đến giờ, chị em em sống với bà nhưng bà em mất rồi, mất cách đây chục ngày.
Giờ đến lượt tôi sững sờ nhìn con bé. Mặt con bé gầy nhom nhưng đôi mắt thì to và sáng lắm. Hải Lan nhìn tôi thăm dò rồi rút trong túi ra xấp tiền được giao mua bánh ga-tô , nó lấy mấy tờ 10.000 đưa cho con bé:
- Bọn chị chỉ có thế này thôi. Ở đằng kia có một cửa hàng sữa, em vào đó mua sẽ rẻ hơn.
Con bé ngước nhìn Hải Lan, lí nhí cất tiếng cảm ơn rồi xốc em lên vai bước đi.
- Mày khóc đấy à?
Hải Lan quay sang tôi hỏi.
- Ừ, tội nghiệp quá!
Tôi và Hải Lan rời hiệu bánh với chiếc bánh ga-tô hai tầng nhỏ bé. Suốt dọc đường, hai đứa không nói với nhau câu nào. Có lẽ hình ảnh con bé tội nghiệp ấy đang choán hết tâm trí hai đứa.
- Lẽ ra bọn tớ sẽ mua được cái bánh ga-tô ba tầng, cả nến nữa nhưng…Giọng Hải Lan không giấu nổi xúc động.
Cả lũ ngồi lặng thinh (chắc chắn không phải vì giận). Một lúc, Hiền “mỏ quạ” cất lời:
- Ba tầng với hai tầng có khác gì nhau, không có nến cũng không sao cả, mỗi người có thể bớt đi một miếng bánh để em bé đó không phải nhịn đói là việc đáng làm. Nếu là tớ, tớ cũng sẽ hành động như các cậu.
Những ánh mắt nhìn tôi và Hải Lan đồng cảm. Bữa tiệc Giáng sinh diễn ra vẫn nguyên vẹn niềm vui và rất ấm áp dù ngoài trời sương đêm đang giăng xuống... |