Sóng vẫn vỗ ngàn đời tháp cổ Mưa vẫn về thiếu bóng Diễm xưa Trên quán trọ trăng vẫn già như cũ Và bên đời chú dế gọi không thưa
Anh đến trần gian từ hạt bụi Lắng tự nhân gian những ngậm ngùi Làm chiếc lá quay hoài trong gió chướng Lúc trở về hạt bụi hóa kim cương
Từ giữa thinh không làm cánh vạc Kẻ độc hành xuyên suốt đêm trăng Hàng long não ngày xưa không còn lá Có còn chi nối tiếc nguyệt như rằm
Sóng vẫn vỗ ngàn đời tháp cổ Mưa vẫn về thiếu bóng Diễm xưa Trên quán trọ trăng vẫn già như cũ Và bên đời chú dế gọi không thưa
Kẻ lãng du đi về phố cũ Vẫy tay chào chốn trọ mù tăm Vết trầm luân sáu mươi năm nếm đủ Chốn trăm năm nắm đất chọn chỗ nằm
Hạt bụi lại về với hư vô Tiếc thương chi còn lại nấm mồ Trên vai nhật nguyệt không còn nặng Tháng Tư về tôi chấp nguyện Nam Mô.
Sài Gòn - 1.4.2007
(*) Đây là bài thơ của tác giả Đỗ Duy Ngọc sáng tác nhân ngày giỗ của Cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Bài thơ đã được anh Trịnh Công Hà, em trai cố nhạc sĩ đọc tại lễ giỗ ông tổ chức ở San José, Mỹ.
Tôi 28 tuổi, vừa chia tay bạn trai và bắt đầu cuộc sống độc thân. Ở tuổi này thật sự tôi đã không còn thời gian để tìm được hạnh phúc cho mình. Nghĩ đến cảnh bắt đầu tìm hiểu rồi yêu nhau, sau đó kết hôn tôi nghĩ cánh cửa ...