 1. “Anh … nhìn này” Linh chìa phone qua cho Phong. “Cái gì đây ?” Phong liếc qua dòng tin mà chẳng hiểu gì “The em yeu chuan bi don qua o voi anh di he he” “Người ta nhắn cho em đấy” Linh cười “Ừ” Phong đáp, nhẹ như gió thoảng, rồi lại cúi xuống cái bàn phím tiếp tục công cuộc cứu chữa chiếc laptop của cô nàng. “Ơ, sao lại ừ ? Ừ là thế nào?” “Ừ là ừ chứ là thế nào” Phong vẫn chăm chú vào những dòng lệnh nhấp nháy trên màn hình. “Thế không ý kiến gì à?” “Không, ý kiến gì cơ” tiếng bàn phím vẫn lách tách đều đều bình thản “Anh không muốn biết đấy là ai à?” “Không, … ừ mà thế là ai vậy ?” những ngón tay Phong vẫn múa đều trên bàn phím. “Bồ của em đấy” giọng Linh bắt đầu vùng vằng. “Thế à” Phong ngước lên nhìn gương mặt phụng phịu của Linh và cười, *lại dỗi rồi đây* Ý nghĩ thoáng qua trong đầu Phong, nó nhổm dậy kéo Linh ngồi xuống ghế “Sao mà mặt xị ra thế kia, tưởng nhiều anh mê phải thích chứ”. “Anh này ! … Em cấu chít anh bây giờ ! …Thế anh không giận à” “Giận gì cơ” mặt Phong ngớ ra mất một giây. “Thì người ta kêu em là em yêu đấy, không ghen à?” Bộ mặt ngơ ngáo của Phong giãn ra thành một nụ cười. “À không ! Không hề” “Sao lại không? Thế anh không yêu em à?” “Có chứ, yêu ghê ấy chứ” Phong kéo Linh dựa sát vào mình. “Thế sao không ghen?” Linh hỏi, hơi cựa mình đẩy Phong ra. Phong bật cười kéo Linh dựa hẳn vào người anh “Không sợ! Anh tin em mà” “Tin em ? là sao? Lỡ em lừa anh thì sao?” “Không, anh tin em như anh tin chính anh vậy” “Nhưng nếu em lừa dối anh ?” Linh cố hỏi “Thì anh sẽ chỉ hỏi em một câu thôi” Phong nhíu mày. “Hỏi gì thế” Linh ngả người vòng tay qua cổ Phong. “Ở bên ai đó em sẽ hạnh phúc chứ?” “Nếu em nói không?” “Vậy hãy ở lại bên anh, anh sẽ làm cho em hạnh phúc” “Còn nếu có ?” “Vậy thì game over, em cứ đến với hạnh phúc của mình” “Thế còn anh?” “Anh sẽ đợi em quay lại” Phong cười và cúi xuống hôn lên môi Linh Linh khẽ đẩy anh ra “Đợi em? Đợi em làm gì?” “Đợi em quay lại với anh” Phong cười, chiếc răng khểnh lấp ló làm nụ cười anh ngộ ngộ kỳ kỳ “Còn lâu nhé, em sẽ không quay lại đâu, cho anh chờ đến già luôn” Linh nhăn mặt le lưỡi trêu Phong. Phong lại bật cười to “Em sẽ quay lại, anh hiểu em mà”. 2. “Đi mà ….. kể cho em đi” Ngọc Anh nũng nịu. “Có gì đâu mà kể” Phong lắc đầu. “Không có gì thật không, em ứ tin” Ngọc Anh lắc lắc vai Phong. “Thật đấy kể đi, không em dỗi bây giờ” “Đi anh, …… chị ấy có đẹp không” “Đẹp” Phong nhăn mặt. “Thế có đẹp hơn em không?” Ngọc Anh vẫn níu vai Phong. “Hơn” Phong đáp, cố nín cười. “Thật á, … ờ đúng rồi, em xấu òm thế này, làm sao so sánh được với người ta” giọng Ngọc Anh chuyển qua phụng phịu. Phong ôm chặt lấy Ngọc Anh mặc cho cô ngúng nguẩy “Ngốc ạ, em đẹp nhất quả đất rồi, còn ai hơn em được nữa” và Phong hôn cô … “Thế kể cho em đi” “Kể gì cơ” “Thì tại sao anh bỏ chị ấy ?” “Anh …. Không … là cô ấy bỏ anh” “Thật á ?” Ngọc Anh tròn xoe mắt ngạc nhiên, rồi cô lại bật cười “Anh bị đá á? Thế thì phải kể cho em cơ, tại sao thế” “Ừ thì … cô ấy chê anh không biết ghen” Phong mỉm cười, có cái gì như gượng gạo. “Thế thì tốt chứ sao, anh không ghen, em càng tha hồ mà tự do” Ngọc Anh cười và dựa đầu vào ngực Phong “Anh may mắn lắm mới được yêu em đấy nhé” 3. “Thế trước em anh đã yêu bao nhiêu người rồi” tay Huyền vòng ra trước ngực Phong vừa hỏi cô vừa áp ngực vào lưng anh “Không được nói dối em đâu, em biết đấy, em nghe thấy tim anh rồi”.
Đã đọc: 1613 |