Nào là khách cơ quan bố, khách công ty mẹ...cứ thế xếp hàng dài và phủ kín hai trang giấy A4...
Buổi tối, lúc con đang học bài, mẹ nhẹ nhàng vào phòng, mùi nước hoa Pháp chính hiệu quấn theo vào thơm dịu. Vòng tay êm ái của mẹ vòng qua cổ con, bảo:
- Bố mẹ sẽ tổ chức sinh nhật cho con tại khách sạn của chú Nam.
- Nhưng...con...
Sự phản ứng của con ngay lập tức bị chặn lại bởi cái nhíu mày của mẹ:
- Con gái cưng của mẹ phải khác mọi người chứ.
Lời của bố mẹ từ lâu đã là mệnh lệnh đối với con. Mẹ trở về phòng. Nỗi buồn trong con giống như chiếc lò xo bị nén chặt hết cỡ bật tung ra. Con oà khóc khi nghĩ đến lời mẹ: "Con cứ mời bạn bè đến nhưng phải là những đứa con nhà đàng hoàng". 16 tuổi, chưa thật lớn nhưng con đủ hiểu ẩn ý trong từ "đàng hoàng" mà mẹ cố tình nhấn mạnh.
Sáng đến lớp, con lén lút đưa tấm thiệp mời sinh nhật cho bạn bè - những đứa gia đình "đàng hoàng" theo lời mẹ bảo mà trong lòng ái ngại vô cùng như mình đang làm một việc xấu. Để rồi nghe những tiếng xì xào từ góc lớp:
- Con nhà giàu mà. Bố mẹ lại làm "quan" nữa chứ!
Tất cả những lời đó dội buốt tai con. Con vẫn gồng mình lên chịu đựng như lâu nay đã quen với cách bạn bè "bàn tán" về nhà mình, mặc dù ở lớp con đã cố gắng để hoà đồng với mọi người. Nhưng con không thể giữ được sự cứng cỏi nguỵ trang ấy nữa khi đứng trước mặt Thảo -đứa bạn thân nhất của con nhưng lại không có trong "diện" được mời vì bố mẹ bạn ấy đều là công nhân.
- Tớ hiểu mà. Miễn cậu vẫn xem tớ là bạn.
Sự thông cảm và rộng lượng của Thảo khiến con cảm thấy mình thật "đáng thương và nghèo khổ" trước mắt bạn ấy. Những giọt nước mắt của con lăn theo từng bước chân trên đường về nhà chẳng bao giờ bố mẹ nhìn thấy cả.
Sinh nhật lần thứ 16 của con, giữa bàn tiệc thịnh soạn được trải khăn voan trắng là chiếc bánh gatô năm tầng được trang trí hết sức công phu. Khuôn mặt bố mẹ hân hoan đón chào những vị khách quý đến rất đông đủ mang theo quà và cả những chiếc phong bì. Nhưng bố mẹ biết không, ngoài cửa khách sạn, dăm ba đứa bạn của con, những đôi mắt trong veo vẫn dớn dác nhìn mà không dám vào vì ngại.
Những ngọn nến lung linh, nhạt nhoà trong đôi mắt vô hồn của con. Những câu chuyện chứng khoán, tiền tệ trên bàn tiệc và cả bố mẹ nữa đều trở nên xa lạ với con. Con cảm thấy mình cô đơn, lạc lõng giữa những lời chúc tụng và những lời tung hô vô nghĩa.
Để bố mẹ vui con đã hát, đã cười mỗi khi chiếc camera hướng về phía mình nhưng trong lòng nỗi buồn lặn xuống thật sâu. Con thèm lắm bố mẹ ơi những bữa tiệc sinh nhật bình dị và vui vẻ như bao bạn bè. Dù ở những bữa tiệc đó chiếc bánh ga tô chỉ vỏn vẹn nằm trong lòng đĩa và một ít bánh kẹo, trái cây...Bạn bè ngồi kê gối lên nhau vừa cắn hạt dưa vừa hát hò, lon nước ngọt sáu, bảy đứa chụm miệng uống chung mà nụ cười hồn nhiên, tinh nghịch vẫn lưu lại mãi trong ký ức.
Con biết ơn bố mẹ đã cho con cuộc sống giàu sang nhưng chính bố mẹ lại làm cho con trở nên "nghèo khổ" và mặc cảm vì sự giàu sang ấy.
Ước gì mình đừng sinh ra trong một gia đình không giàu có? Một điều ước thật ngớ ngẩn phải không bố mẹ nhưng con đã ước như thế khi cây nến cuối cùng vụt tắt.