Rồi cô đi nhanh ra nơi lấy xe. Chạy một hơi đến nhà Thiệu My.
Thiệu Vy ngạc nhiên khi thấy mọi người nữ ư? Có cả ba mẹ Ánh Nguyệt rồi Đào.
- Gì thế chị Hai!
Tú Tú ôm cánh tay Thiệu Vy nó lắc lắc:
- Chúc mừng sinh nhật của dì út!
Thiệu Vy ngơ ngác:
- Sinh nhật!
Thiệu My lườm em:
- Buồn đến nỗi, sinh nhật mình mà em cũng quên sao?
- Làm ra vẻ tự nhiên, Thiệu Vy nhìn mọi người giục:
- Vậy thì còn chờ gì nữa ăn thôi, em đói lắm rồi.
- Ai cũng biết cô đang đóng kịch làm như chẳng có gì xảy ra. Nhưng Đào kề vai bạn:
- Mi không sao thật chứ!
Nhường mắt nhìn bạn Thiệu Vy mỉm cười:
- Sao hả? Mọi người nghi ngờ gì ở tôi vậy?
- Có tiếng xe dừng lại ngoàl cổng, mọi người nhìn ta. Thiệu My đứng gần em gái cũng nói:
- Em nhìn ai đến kìa!
Tim Thiệu Vy đập mạnh, hình bóng quen thuộc xuất hiện. Nhưng sao lại có mẹ của anh và Mần Thy nữa:
- Xin chào!
- Xin chào!
Mẫn Thy nhanh nhẩu:
- Chúc mừng sinh nhật vui vẻ.
Bà Mẫn Thiên cũng lên tiếng mặc dù giọng bà rất yếu:
Ta đến chúc mừng sinh nhật con, con có vui không?
- Mặc dù chưa hiểu đầu đuôi câu chuyện thế nào, nhưng Thiệu Vy cảm động muốn chảy nước mắt, vội đỡ bà ngồi xuống ghế:
- Con xin cám ơn bác đã đến đây. Bác khỏe chưa?
Mẫn Thy nói nhỏ vào tai Thiệu Vy:
- Vậy còn anh Hai em thì sao đây hả?
Thiệu Vy bối rối nhìn anh, cô chưn kịp nói gì thì Ánh Nguyệt đã lên tiếng:
Anh Mẫn Thanh đến rồi thì cũng ngồi đi.
Tú Tú chầng ai để ý, nó chạy đến Mẫn Thanh vòi vĩnh:
- Dượng út ơi! Cháu muốn ăn kem của Dượng đãi lắm.
Tròn mắt nhìn Tú Tú, ThiệuVy mắng yêu:
- Này, sao con lại mè nheo như vậy?
- Dì út không biết đó thôi, dượng út thường hay dẫn con đi ăn kem lắm đó.
Mọi người nhìn Thiệu Vy, làm cô thêm bối rối! Đào giục:
- Cắt bánh đi Thiệu Vy!
Ánh Nguyệt ngăn lại:
- Khoan, cầu nguyện đi Vy!
Đào đẩy Mẫn Thanh đến cạnh Thiệu Vy hơn:
Hai người cùng cầu nguyện roi cùng cắt bánh kem luôn.
Thiệu Vy nhìn Đào khen tặng:
- Đào thông minh hả! Thiệu Vy lắc đầu từ chối:
- Nhưng ...
Ông Thiệu Bình đến giờ mới lên tiếng động con cứ làm theo mọi người đi rồi thấy mầu nhiệm.
Mẹ của Thiệu Vy liếc nhìn chồng một cái:
- Hừ, ông cũng biết nói dể dỗ ngọt con gái.
Bà Mẫn Thiên cũng cười vui vẻ:
- Anh ấy nói đúng mà chị.
- Chỉ có chị là khen ông ấy thôi.
Cầu nguyện xong, hai người cùng cắt bánh, mọi người vỗ tay cười vang:
- Chúc hạnh phúc!
- Chúc sinh nhật vui vẻ!
Tiếng khui sam banh nổ giòn.
Qua giây phút ồn àa, ông Thiệu Bình mới nói:
Từ nay hai con sẽ không còn vướng mắc gì nữa cả. Hãy tìm hiểu nhau đi rồi người lớn sẽ tính cho.
Bà Mẫn Thiên cũng nói:
- Thật ra đây là lỗi của bác. Thôi thì hãy bỏ qua hết. Mẫn Thanh nó chỉ yêu mình con thôi.
Ngừng lại một lát, bà nói tiếp:
- Nhân ngày sinh nhật của con, bác xin ngõ lời cầu hôn con cho Mẫn Thanh nhà bác.
- Con thấy sao?
- Chỉ còn biết đẩy cho cha mẹ nên Thiệu Vy lễ phép đáp:
- Dạ, con chờ ý của ba mẹ.
Bà Thiệu Bình phẩy tay:
Người lớn đã thuận ưng, chỉ còn chờ hai đứa.
Thiệu vy đỏ mặt nhìn mọi người. Ánh Nguyệt giục:
- Mi sao hả Vy?
- Gật đầu cái coi!
Tú Tú thì nắm tay của hai người lồng vào nhau:
- Như vậy mới vui!
Mẫn Thanh nhìn cô bằng ánh mắt nồng nàn yêu thương.
- Chấp nhận làm vợ anh chứ Thiệu Vy!
Mặt Thiệu Vy đỏ như gấc. Cô hơi nghiêng đầu lên vai anh:
- Em làm sao mà từ chối anh được chứ!
Mọi người cười vang. Cùng chia sẻ niềm hạnh phúc của hai người Tiệc tan, mọi người đưa nhau về hết.
Mẫn Thanh đưa Thiệu Vy đi dạo . Bên kia quán nước bài hát quen thuộc vang lên:
"Về đây bên nhau, ta nối lại tình xưa. Chuyện tình mà bao năm qua em gó gém thành kỷ niệm".
Tiếng Mẫn Thanh thì thầm:
.
- Anh nhớ em,lắm, em có biết không Thiệu Vy!
Ngả đầu lên vai anh, Thiệu Vy cũng trút cạn lòng mình:
- Em có thua gì anh đâu. Những lúc giận anh, em cố quên đi. Nhưng vẫn nhớ mãi. Em khóc nhiều lắm phải không Vy.
Nũng nịu, Thiệu Vy dỗi hờn:
- Anh còn hỏi nữa!
- Đưa tay vuốt tóc cô, Mẫn Thanh âu yếm đặt lên môi cô nụ hôn kéo dài đắm thắm:
- Em biết không, vắng em rồi. Ngày nào vào công ty anh cũng chết lặng nhìn chỗ em ngồi mà đau xót. Anh đã từng khôc lặng lẽ trong phòng.
Nghe anh nói mà tim cô quặn đau. Thiệu Vy ôm cổ anh ghì xuống, cô hôn lên trán, lên mắt, lên mũi, lên môi anh như để trả lời với anh rằng cô cũng thương cũng nhớ anh lắm, cô thì thầm:
- Đừng bỏ rơi em nữa nghe anh. Em không thể sống thiếu anh đâu Mẫn Thanh ạ!
Nâng đầu cô lên, Mẫn Thanh ôm ghì cô vào lòng:
- Anh không thể xa em dần nữa đâu. Chúng ta là của nhau mãi mãi nghe em! ....
Một tháng Bau, đám cưới của Mẫn Thanh và Thiệu Vy được tể chức thật long trọng.
- Đào lăng xăng bên cạnh Thiệu Vy.
- Ê, cô dâu chịu màn này không hả?
Nguýt bạn một cái, Thiệu Vy dẫu môi:
- Gì cũng được.
Ánh Nguyệt đứng gần đó cũng xen vào, cô nói vui:
- Giờ mi hỏi cái gì nó cũng gật đầu đồng ý cả.
- Vậy hả?
Nó đang tràn đầy hạnh phúc mà.
- Đào nghiêng nghiêng nhìn cô dâu, rồi nói:
- Này, coi bộ hôm nay nhỏ ấy đẹp ghê!
- Cô dâu mà đẹp là tất nhiên rồi.
Nguýt hai bạn một cái, Thiệu Vy chuồn rước dâu về, tan cuộc thì mọi người mệt rã. Ai về phòng nấy. Mẫn Thanh thừa lúc không ai để ý, anh bế bổng cô dâu đưa vào phòng tân hôn. Thiệu Vy không kịp phảnứng, cô đành nằm im trong vòng tay của anh.
- Thiệu Vy! Từ nay anh đã có em thật sự rồi.
Choảng tay qua cổ anh Thiệu Vy xiết nhẹ:
- Em sẽ giữ chặt anh thế này nè!
- Vậy sao?
- Hử! Bộ anh còn muon xa em nữa há?
- Cúi xuống hôn lên bờ môi hé nở của cô, Mẫn Thanh thì thầm:
- Trời sập ... anh cũng chẳng chịu xa em.
Rồi anh lại hôn cô. ThiệuVy đẩy mặt anh ra:
- Tham vừa thôi nha!
- Hôn bù những lúc vắng em đó chứ!
Thiệu Vy cười khúc khích:
- Nhưng mà em nhột nhạt lắm.Thả em xuống đi!
Mẫn Thanh vừa cho cô ,nằm xuống chiếc giường tân hôn, thì bất ngờ anh ngã dúi vào mình cô, tiếng cười vanglên họ quên đi dĩ vãng đau buồn.
Hạnh phúc càng nhăn lên khi họ thật sự hiểu nhau.
Hết