Tuoi muc tim
Danh Mục Chính

  Trang chủ

  Nhạc online

  Trắc nghiệm tâm lý

  Kết bạn

  Thành viên

  Tìm kiếm

  Hướng dẫn sử dụng

  Liên hệ BQT

  Đặt làm trang chủ

MỞ RỘNG | THU GỌN

Công cụ nghe nhạc

Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:


Thống Kê Nhanh
Nhạc phẩm: 1505
Số Ca Sĩ: 202
Thành viên: 2512
Thành viên mới:
chan anna
Đang online: 399
Khách: 399
Thành viên: 0

  Hoa học trò
  Lớp ngoại ngữ
  Dân Trí
  Tin Vui Việt

19

Minh Huy cố giải thích:
 
 - Công nhận là lúc đầu anh có dối em.
 
 Nhưng sau này anh em thật.lòng với em mà Vy! Anh không thể mất em.
 
 Cười nhạt, Thiệu Vy lắc đầu, cô nghiêm nghĩ nói:
 
 Từ nay giữa tôi và anh không còn gì để nói nữa. Anh hãy làm tết nhiệm vụ của mình đi.
 
 - Nhiệm vụ gì?
 
 - Làm cha!
 
 Thiệu Vy đứng lên đi nhanh ra khỏi quán, Minh Huy chạy theo:
 
 - Thiệu Vy!
 
 Anh cần gì muốn nói nữa. Những gì muốn nói tôi đã nói hết rối.
 
 - Anh xin em hãy suy nghĩ lại mà Thiệu Vy.
 
 Nhìn anh một cách khinh thường Thiệu Vy không nói thêm lời nào, cô đi qua mặt anh chẳng chút xúc động.
 
 Minh Huy thẫn thờ nhìn theo.
 
 Bà Mộng Lan đứng ngồi không yên, khi có một cuộc hẹn bất thường.
 
 - Xin chào bà!
 
 Bà Mộng Lan ngước nhìn lên, có phần sững sờ:
 
 - Ông đây là ...?
 
 Người hẹn bà tới đây!
 
 - Nhưng tôi ...
 
 - Có phải bà định nói là không quen tôi.
 
 Nhưng mà tôi ...
 
 - Phải, tơi chính là Thiệu Bình của mười mấy năm về trước đây.
 
 - Ông ...
 
 - Sao, bà còn nhớ tôi chứ?
 
 Bà Mộng Lan ngỡ ngàng:
 
 - Anh là Thiệu Bình đây sao?
 
 - Phải chính tôi đây!
 
 Lấy lại bình tĩnh bà Mộng Lan nhìn ông chằm chằm:
 
 - Mười mấy năm xa cách anh vẫn như ngày nào, vẫn phong độ, uy nghi.
 
 Hơi nghiêng đầu nhìn bà, ông Thiệu Bình lại hỏi:
 
 - Thật vậy sao?
 
 - Tôi nói thật.
 
 - Ông mai mỉa:
 
 - Vậy mà lúc xưa tôi bị người ta chơi khăm đấy chứ.
 
 Hơi cúi đầu, bả Lan hỏi tránh sang chuyện khác:
 
 - Chị và hai con vẫn khỏe chứ anh?
 
 - Cám ơn bà, người thân tôi vẫn khỏe. Duy chỉ có con gái út của tôi không được may mắn lắm.
 
 Bà giật mình hỏi:
 
 - Tại sao?
 
 - Có lẽ nó rơi vào trường hợp mẹ nó ngày xưa.
 
 - Vậy là sao?
 
 - Nghĩa lả nó cũng bị người ta tìm thủ đoạn để cườp mất người yêu.
 
 Bà Mộng Lan chợt hỏi:
 
 - Nó là ai? Có liên quan gì đến tôi.
 
 - Có chứ. Nó chính là Thiệu Vy người yêu của Mẫn Thanh.
 
 Bàng hoàng, nhìn ông bà Mộng Lan lắc đầu:
 
 - Không, tôi không tin. Nhất định là không phải.
 
 Nhưng đó lại là sự thật bà không tin cũng không được đâu.
 
 Ngó ông bà lại hỏi một câu:
 
 - Vậy ông định như thế nào?
 
 Ông Thiệu Bình đĩnh đạc nói:
 
 - Tôi khôngmuốn tụi nhỏ phải rơi vào tình trạng của chúng ta ngày xưa.
 
 - Chuyện xưa rồi mà anh vẫn còn nhớ hay sao?
 
 Trầm ngầm giây lát ông lại nói, bằng một gịong xúc động:
 
 - Tôi đã cố quên đi suot mưới may năm.
 
 Nhưng không ngờ hôm nay nó lại sống trở lại, thử hỏi làm sao chúng ta yên ổn được đây.
 
 Bà Mộng Lan hiểu nhưng bà lại cố tình từ chối:
 
 - NhưngMẫn Thanh đã sai lầm, nó đã làm lỡ dỡ đời con gái của Mộng Thúy và nó đang mang thai.
 
 Nhìn bà, ông nghiêm giọng:
 
 - Bà nói thật chứ, hay là ...
 
 - Vì con tôi, tôi quyết đấu tranh tới cùng.
 
 Bâ vẫn chứng nảo tật nấy. Thế Mộng Thúy quan hệ với Việt Cường bà có biết chữ.
 
 Bà Mộng Lan chối quanh:
 
 - Tôi không biết Cường nào cả:
 
 Ông Thiệu Bình hạ giọng:
 
 - Coi như tôi năn nỉ bà cũng được, bà hãy buông tha Mẫn Thanh ra đi.
 
 - Vậy còn con gái của tôi thì sao đây.
 
 Ông Thiệu Bình lắc đầu:
 
 Bà chấp vá như vầy liệu con bà có được hạnh Phúc hay không?
 
 Bà Mộng Lan gắt lên:
 
 - Tôi không cần biết đây là sĩ diện của gia đình tôi .
 
 Ông Thiệu Bình thấy dỗ ngọt bà không được, ông dùng cách hù dọa:
 
 Nếu Mẫn Thanh biết được đứa con trong bụng không phải là của nó thì bà nghĩ sao?
 
 - Lúc ấy gạo đã nấu thành cơm rồi, còn gì chứ?
 
 Bật cười, ông Thiệu Bình lại nói tiếp:
 
 - Nó sẽ thưa bà vễ việc vu khống thì bà nghĩ sao?
 
 - Nó dám!
 
 Ông Thiệu Bình lại nói, giọng ông có phần cứng rắn:
 
 - Thật ra trong việc này có bác sĩ Thành cũng biết.
 
 Bác sĩ Thành là bạn rất thân của Mẫn Thanh. Bà hiểu tôi muốn nói gì rồi chứ.
 
 - Vậy còn khoản nợ.
 
 - Hừ, bà muốn nhắc đến khoản nợ của ông Mẫn Thiên chứ gì?
 
 - Phải, vợ chồng ông ấy nhất định phải trả cho tôi số nợ ấy. Nếu không.. - Đưa nhau ra tòa chứ gì?
 
 - Đúng vậy!
 
 Lại nở nụ cười. Nụ cười của ông lúc này làm cho bà thật khó chịu:
 
 Bà có nghĩ đến hậu quả của nó không. Thay gì bà nên giải hòa để đầu óc được thanh thản mà an phận lúc tuổi già.
 
 Bà phản ứng một eách mạnh mẽ:
 
 - Hừ, phải rồi đâu phải của của ông đâu mà ông xót.
 
 Ông Bình nói một cách nghiêm chỉnh:
 
 - Tôi đã nói vậy. Nếu bà vẫn còn muốn đòi thì tôi sẽ trả thế anh chị ấy.
 
 Bà tròn mắt nhìn ông:
 
 - Sao hả? Ông sẽ trả cho tôi à?
 
 - Đúng vậy!
 
 - Ông có biết là bao nhiêu không?
 
 Ông Bình đáp mạnh:
 
 - Bao nhiêu tôi cũng trả.
 
 Bà nhấn mạnh:
 
 - Được, để tôi xem ông làm người hùng như thế nào!
 
 Bà đùng đùng bỏ đi. ông Thiệu Bình lắc đầu nhìn theo. Thật là chửng nào tật ấy không hề thay đổi ...
 
 Buổi chiều, lúc tan tầm Thiệu Vy cùng bạn Dở công ty mới vừa bước ra cổng thì gặp Ánh Nguyệt:
 
 - Thiệu Vy!
 
 Nhận ra Ánh Nguyệt, Thiệu Vy mừng lắm:
 
 - Ôi nhỏ này, đến mà chẳng cho người ta hay gì hết.
 
 Ánh Nguyệt xua tay:
 
 - Cái gì bất ngờ mới thủ vị chứ hả?
 
 Nguýt bạn, Thiệu Vy cằn nhằn:
 
 - Vẫn chưa bỏ tính!
 
 Cười hì hì, Ánh Nguyệt kề tai bạn nói to:
 
 - Trời cho làm sao bỏ được chữ!
 
 Thiệu Vy cười khúc khích:
 
 - Nhỏ này kỳ ghê!
 
 Bỗng Ánh Nguyệt nghiêm túc, nhìn bạn từ đầu đến chân:
 
 - Trời ạ! Ta có nhìn lầm không đây.
 
 Ngạc nhiên, Thiệu Vy kiểm tra lại mình:
 
 - Gì vậy nhỏ?
 
 - Hì hì, coi bộ mi tươi tắn hẳn đấy.
 
 Thiệu Vy gật đầu đồng ý:
 
 - Có lẽ vậy. Vì làm ở đây cũng thoải mái lắm.
 
 Gặp nhau nói bao nhiêu là chuyện, Ánh Nguyệt quên mất mục đích tìm bạn, cô kêu lên:
 
 - Ôi, ta quên mất rồi.
 
 - Sao hả? Lại có chuyện gì à? Đừng có rủ ta đi chơi nha.
 
 - Sao vậy? Bộ định từ chối hả?
 
 Lắc đầu Thiệu Vy tâm sự:
 
 - Buồn thấy mồ làm sao mà đi chơi được.
 
 - Buồn hay nản vậy mi?
 
 Nản hay buồn gì cũng vậy mà thôi.
 
 Ánh Nguyệt an ủi:
 
 - Đừng buồn nữa mi, mợi việc sẽ qua thôi.
 
 - Tự nhiên mình cảm thấy cô đơn lắm.
 
 - Vậy sao?
 
 Thở dài Thiệu Vy bộc bạch tâm tư của mình:
 
 - Đối với ta tình yêu là gì, mình thấy nó xa xôi vời vợi.
 
 - Nó là do mi tưởng tượng thôi Vy ạ!
 
 Lắc đầu Thiệu Vy nói tiếp:
 
 Tữ lúc mất anh Mẫn Thanh rồi, ta mới thấy cuộc đời mình nó chông chênh làm sao vậy?
 
 - Mi vẫn nhớ đến Mẫn Thanh à?
 
 Ngước mắt buồn nhìn bạn, Thiệu Vy kể:
 
 - Chẳng hiểu sao ta cố quên thì càng thêm nhớ. Chẳng lẽ anh ấy quan trọng với là ta vậy sao?
 
 Tự nhiên phá lên cười, Ánh Nguyệt gật gật đầu.
 
 - Mi suy nghĩ rất đúng đó Thiệu Vy à?
 
 - Sao mi nói vậy?
 
 - Và anh Mẫn Thanh cũng giống như mi vậy đó. Cũng ngày thương đêm nhớ mi đó.
 
 Giọng Thiệu Vy trầm buồn:
 
 - Nhưng bây giờ còn gì đâu để mà nuối tiếc hả?
 
 - Còn chữ, côn mãi Unh yêu giữa hai người. Hai người vẫn là của nhau mà.
 
 - Cười buồn, Thiệu Vy nhếch môi.
 
 - Kiếp sau hả?
 
 - Ngay bây giờ!
 
 - Vớ vẩn!
 
 Kéo tay bạn theo mình, Ánh Nguyệt nói nhanh:
 
 - Mi hãy đi theo ta sẽ có điều kỳ diệu diễn ra.
 
 Nhăn mặt, Thiệu Vy rụt tay lại từ chối:
 
 - Mi định kéo ta đi đẩu vậy hâ? Nói đi rồi ta mới chịu theo mi đó.
 
 Vần giữ bí mật, Ánh Nguyệt lắc đầu:
 
 Biết trước thì đâu còn gì là hấp dẫn nữa phải không?
 
 - Dừng lại, Thiệu Vy lại dở chứng.
 
 - Mi không nói ta nhết định không đi.
 
 Ta năn nỉ mà, đừng có mè nheo như vậy há.
 
 Thiệu Vy phụng phịu:
 
 - Mi không chịu nói hả? Ta về đây.
 
 Thấy Thiệu Vy đi thật. Ánh Nguyệt đành phải bật mí:
 
 Là Mẫn Thanh đến Um mi đó, chịu chưa bặm môi, Thiệu Vy làm mật giận:
 
 - Tại sao mi lại để anh ấy đến đây?
 
 - Vì lòng nhân đạo thôi mi ạ!
 
 - Nhân đạo ư? Vậy còn ta thì sao?
 
 Cười cười Ánh Nguyệt nói vui:
 
 - Mi là mi chứ còn sao!
 
 - Mi không cần biết đến cảm nhận của ta sao?
 
 Ôm vai bạn, Anh Nguyệt thì thầm:
 
 - Thưởng''bạn nhiều lắm.
 
 - Hừ, thương ta mà mi bán đứng ta vậy hả?
 
 - Làm gì mà nặng nề đến vậy. Đừng buồn ,nữa cười lên một cái coi! Cười!
 
 Dù không muốn Thiệu Vy cũng phải cười phì:
 
 - Nhỏ này hết chỗ nói luôn.
 
 Ôm bạn quay một vòng Anh Nguyệt reo lên:
 
 - Vậy là nhỏ hết buồn rồi nhé! Đi với ta.
 
 Bị kéo đi, Thiệu Vy đành phải bước theo.
 
 Lát sau đến quán nước tìm mãi mà không thấy, Mẫn Thanh Ánh Nguyệt nhăn nhó:
 
 - Đã bảo ngồi ở đây chờ mình rồi mà.
 
 Thiệu Vy lắc đầu, giọng cô thật bi đát:
 
 - Đừng có uổng phí thời gian nữa Nguyệt ạ! Kiếp này tụi mlnh không có cơ hội đâu:
 
 Ánh Nguyệt thở dài, cô cảm thấy tức giận Mẫn Thanh vô cùng. Nhưng cô vẫn cố gắng nói tốt cho anh.
 
 - Có thể anh ấy đang gặp chuyện gì cũng nên.
 
 - Quan trọng vậy sao Nguyệt!
 
 - Ý mi muốn nói ...
 
 Ngăn không để bạn nói hết câu Thiệu Vy bảo:
 
 - Thôi, mi đừng nói nữa. Bấy nhiêu cũng đã hiểu rồi. Về thôi!
 
 Dù muốn dù không Ánh Nguyệt cũng chạy theo an ủi bạn.
 
 - Được vài bước Nguyệt chợt nhộ mình đã khóa điện thoại. Thì ra anh ấy gọi mà mình không hay. Nguyệt nhấn lại:
 
 - Alô! Anh Thanh hả? Sao kỳ vậy? Mẹ anh đang cấp cứu đấy Nguyệt ạ!
 
 - Xin lỗi!
 
 Ánh Nguyệt quýnh lên:
 
 - Sao vậy anh Thanh?
 
 - Bị tai nạn gíao thông.
 
 - Mẹ anh có sao không? Bây giờ thế nào?
 
 - Còn hôn mê chưa tỉnh.
 
 - Hôn mê!
 
 Thấy việc nghiêm trọng Thiệu Vy giành máy:
 
 - Alô? Anh Thanh ơi! Bác gái có sao không anh?
 
 Thiệu Vy!
 
 ☻ Mẫn Thanh nhìn Thiệu Vy:
 
 - Em đến thăm mẹ anh hả Thiệu Vy. Thiệu Vy cố nén mọi sự u buồn vào trong lòng cô gật đầu:
 
 - Vâng! Liệu bác có sao không anh?
 
 - Điều này còn phải chờ Vy ạ?
 
 - Không gian rơi yàO im lặng. Mẫn Thanh thì không còn tâm trí đâu mà lo chuyện tình cảm còn Thiệu Vy thì có lẽ trong lòng chưa hết giận anh.
 
 - Làm bên ấy có vul không Thiệu Vy? Có vất vả lắm không em?
 
 Cụp mắt xuống, Thiệu Vy biết mình đã sai khi quyết định xin qua công ty khác:
 
 - Cám ơn anh, làm ở đâu em cũng vậy thôi.
 
 Mẫn Thanh nhìn cô bằng ánh mắt thương yêu:
 
 - Vậy thì tốt rối.
 
 Đứng lên Mẫn Thanh nói với hai cô:
 
 - Ta ra ngoài uơng nước.
 
 Cả hai cùng theo Mẫn Thanh. Khi người mang nước ra rồi. Ánh Nguyệt cầm một ly:
 
 - Em vào thăm chừng bác hai người cứ từ từ mà nói:
 
 Khuấy đều ly cam rồi đưa đến trườc mặt Thiệu Vy:
 
 - Uống nườc đi Thiệu Vy!
 
 - Vâng, cám ơn anh!
 
 Dạo này em cũng khỏe hả Vy?
 
 - Vâng, em vẫn khỏe!
 
 Nhìn cô, thật lâu Mẫn Thạnh lại hỏi:
 
 Minh Huy đối xử với em có tốt không?
 
 Ngước nhìn anh bằng ánh mắt như giận hờn, như trách cử. Thiệu Vy ấm ức trả lời:
 
 - Anh hỏi vậy là có ý gì?
 
 - Anh quan tâm đến em! Dù anh và em bây giờ có khoảng cách, nhưng lúc nào anh cũng lo cho em.
 
 - Khoảng cách gì vậy anh?
 
 Mím môi đưa tay khuấy ly nước của mình, Mẫn Thanh nhìn cô bằng ánh mắt rất xa xăm:
 
 - Từ lúc Minh Huy xuất hiện lần sau này dường như anh không còn hy vọng nữa.
 
 - Anh nghĩ vậy à?
 
 Vẫn ánh mắt ấy Mẫn Thanh nhìn cô một cách yêu thương như ngày nào, chỉ có lời nói là nghe xa xôi:
 
 - Thật sự anh rất nhớ em đó Vy ạ! Nhưng anh nghĩ dù thế nào thì cũng vô nghĩa cả. Bởi anh lúc nào cũng thua kém người ta.
 
 Thiệu Vy lắc đầu:
 
 - Anh đừng nói nữa có được không?
 
 Lời Mẫn Thanh như van xin:
 
 - Em hãy để cho anh nói hết. Anh biết, chỉ có một mình anh là ngu khờ tôn trọng tình yêu một cách mù quáng. Vì đến bây giờ anh vẫn chưa quên em được Thiệu Vy ạ!
 
 Thiệu Vy nhìn anh bằng ánh mắt long lanh như sắp khóc Mẫn Thanh ngăn lại:
 
 - Em đừng khóc, em khóc anh không chịu nổi đâu Thiệu Vy. Anh không muốn em khóc đâu.
 
 Những lời anh nói, ThiệuVy nghe nhói đau con tim. Anh chưa quên mình thật sao? Thiệu Vy nhưmuốn chạy đến ôm anh một lần cho nỗi nhớ nhung khắc khoải trong lòng cô. Nhưng cô làm không được. Tại sao vậy ThiệuVy. Mi ngại gì chứ!
 
 Mẫn Thanh đứng lên, gọi tính tiền rồi nói:
 
 - Về thôi, đêm khuya rồi đó Thiệu Vy!
 
 Cô đứng lên bước theo anh, mà tâm trí để tận đâu đâu:
 
 - Dù sao anh cũng cám ơn em đã có lòng đến thăm mẹ anh.
 
 - Anh đừng nói vậy, dẫu sao chúng ta cũng còn lại những kỷ niệm đẹp.
 
 - Đừng bận tâm về anh nhiều như vậy. Hãy giữ gìn sức khỏe nghe em?
 
 Gật nhẹ đầu, Thiệu Vy đáp nhỏ:
 
 - Vâng, cám ơn anh?
 
 Mẫn Thanh chợt quay lại, anh dặn dò:
 
 Minh Huy ăn hiếp em thì em hãy báo cho anh biết nhé!
 
 Chưa kịp nói gì thí Ánh Nguyệt đã đáp thay:
 
 - Còn gì nữa mà Minh Huy với Minh Hùng.
 
 Mẫn Thanh nhíu mày:
 
 - Sao vậy Nguyệt?
 
 Ánh Nguyệt phàn nàn:
 
 Người như anh ta có tốt lành gì đâu.
 
 Nhìn ThiệuVy, MẫnThanh tỏ ý không hài lòng về cách nói chuyện của Nguyệt:
 
 - Em nói vậy mà không sợ Thiệu Vy buồn sao?
 
 Nhưng đó là sự thật mà anh.
 
 Mẫn Thy chạy vào, hốt hoảng kêu lên:
 
 - Anh Hai, mẹ sao rồi?
 
 Lắc đầu, Mẫn Thanh nói gíọng buồn buồn:
 
 - Mẹ vẫn còn hôn mê em à. .
 
 Mẫn Thy òa lên khóc:
 
 - Mẹ mình liệu có sao khong anh hai. Mẫn Thanh dỗ đành em gái:
 
 - Chắc không sao đâu em?
 
 Rồi Mộng Thúy cũng đen. Thấy Thiệu Vy cô nói mới cách mai mia:
 
 - Hèn gì anh ở miết trong nảy, làm như là đứa con có hiếu lắm vậy.
 
 Mẫn Thanh không muốn cãi với Mộng Thúy trong lúc này nên nói:
 
 Nguyệt và Thiệu Vy đến thăm mẹ tôi ngoảnh mặt đi nơi khác, cô lại mai mỉa.
 
 - Người ngoài còn kịp thời hơn tôi nữa hả?
 
 - Cô săn tin cũng hay thật đó. Hổng biết là đi thăm bệnh nhân hay là tình cờ không rủ cũng tới.
 
 Bồi bườc lại bên Mẫn Thanh, cô làm như vẻ âu yếm:
 
 - Em quên mang cơnlvào cho anh rồi, thôi đứng dậy đi ăn gì đó với em.
 
 Gỡ tay cô ra, Mẫn Thanh lắc đầu:
 
 - Tôi không đói.
 
 Kênh kiệu Mộng Thúy liếc nhìn Thiệu Vy:
 
 - Vậy hả? Nhìn nhau thôi là đủ no rồi à?
 
 Ánh Nguyệt cảm thấy ghét cay ghét đắng miệng lưỡi cô ta nên nắm tay Thiệu Vy kéo đi:
 
 - Mình về thôi Thiệu Vy.
 
 - Ở đây một hồi thế nào ta cung động tay động chân thì phiền lắm.
 
 Thiệu Vy cũng không muốn nán lại đây làm gì nữa:
 
 - Vâng! Mẫn Thanh tôi về nhé!
 
 Mẫn Thanh đứng lên, định tiễn hai cô ra về, nhưng bị Mộng Thúy kéo lại:
 
 - Anh không được đi! Mặc họ đi!
 
 Ánh Nguyệt quay lại đốp chát ngay:
 
 Anh khỏi cần đưa tiễn gì cả. Anh nhu nhược quá. Hãy ở lại với cô vợ đong đảnh của anh đi!
 
 Ánh Nguyệt kéo Thiệu Vy đến nhà xe. Cô sực nhớ nên quay lại:
 
 - Thiệu Vy!
 
 Thiệu Vy nước mắt đầm đìa Nguyệt biết mình đang đau khổ lắm. Nhưng chuyện xảy la ngoài ý muốn. Cô an ủi bạn:
 
 - Đừng thèm buồn nữa Vy ạ! Nếu biết trước cảnh này thì ta chẳng cho đi đến.
 
 Cười qua màn lệ, Thiệu Vy lắc đầu:
 
 - Ta không sao đâu.
 
 Nắm tay bạn, Nguyệt kêu lên:
 
 - Ôi, sao tay mi lạnh thế này? Mi không sao chứ!
 
 Rụt tay lại Thiệu Vy lắc đầu:
 
 - Không sao!
 
 Vừa dẫn xe ra, Nguyệt vừa nói:
 
 - Người nhưMẫn Thanh mi cũng đừng nên buồn làm gì?
 
 - Đưa tay lau nước mắt, Thiệu Vy mím môi:
 
 - Ta chỉ thấy mình sao quá xấu số thôi.
 
 - Giận anh ấy làm gì chứ.
 
 Lên xe đi mit Ta sẽ chở mi đi một vòng ôm eo bạn, Thiệu Vy thì thầm:
 
 - Mi sường thật được anh Nhân thương yêu hết mực.
 
 - Nói mới nhớ, anh ấy lo cho mình từng miếng ăn giấc ngủ luôn đấy!
 
 Cười khúc khích Thiệu Vy bảo bạn:
 
 - Mi thật là cô tiên nho nhỏ rồi còn gì.
 
 Thấy bạn vui, Nguyệt lại nói một cách chắc chắn:
 
 - Mẫn Thanh sẽ còn tết hơn Hữu Nhần của ta đó.
 
 Lời Thiệu Vy chùn xuống:
 
 Anh ấy tốt với người ta chứ có tốt với mình đâu.
 
 Nhưng ta linh cảm, anh Thanh vẫn còn là của mi đó.
 
 - Véo hông bạn, Thiệu Vy từ chối:
 
 - Nhỏ này an ủi ta gì kỳ vậy, người ta sắp có con rồi mà.
 
 Nói câu ấy Thiệu Vy nghe nhói đau con tim. Thật ra cô vẫn còn yêu Mẫn Thanh da diết. Cô thèm được gục đầu lên vai anh mà tỉ tê tâm sự.
 
 - Ê, ta nghe tin này không biết có đúng tin gì nữa.
 
 - Đứa con trung bụng không phải là của anh đâu. Buồn cười, Thiệu Vy lắc đầu:
 
 - Mi lại muốn an ủi ta.
 
 - Thật đấy chứ an ủi gì đâu. Mi tin ta đi.
 
 Thiệu Vy bỗng cười cười:
 
 - Tin thì tin, nhưng ngờ thì vẫn ngờ.
 
 - Vầy hả?
 
 Cả hai như quên phlền muộn cười khúc khích ... .
 
 Hôm sau, Thiệu Vy đang ngồi làm việc, mà đầu óc cứ để tận đâu đâu.
 
 Điện thoại reo mấy lần mà cô chắng nhắc máy. Ngưởi bạn kế bên gọi:
 
 Thiệu vy!
 
 - Giật mình cô ngoảnh lại:
 
 - Gì cơ?
 
 - Điện thoại!
 
 - À xin lỗi!
 
 - Alô! Thiệu Vy đây!
 
 - Chị hai đây.
 
 - Có gì không chị?
 
 - Tan sỡ em ghé qua nhà chị chút nha.
 
 - Em ... . .
 
 Thấy em ngập ngừng Thiệu My dọa:
 
 - Em không đến là mất phần đó nha!
 
 - Được, em sẽ đến!
 
 - Thôi nha!
 
 - Cố gắng làm xong việc Thiệu Vy sửa soạn ra về thì gặp Minh Huy?
 
 Thiệu Vy, anh muốn mời em dùng cơm tối.
 
 Lạnh lùng, Thiệu Vy từ chối:
 
 - Cám ơn, tôi có hẹn rồi. Không dám phiền anh!
 
 Minh Huy đi theo Thiệu Vy, anh nắm vội tay cô.
 
 - Đừng vậy mà Vy. Bấy lâu nay anh phấn đấu là vì em đó, em có biết không?
 
 Thiệu Vy rút mạnh tay ra cô lắc đầu từ. Tôi với anh không còn gì để nói nữa đâu.
 
 Anh hãy quay về với vợ con mình đi.
 
 - Đó là điều anh nên làm mà.


10 chương mới hơn
  20
10 chương cũ hơn
  18
  17
  16
  15
  14
  13
  12
  11
  10
  9

Hình thành viên


eric
Đăng nhập

Nhớ cookie?

Quên mật khẩu
Đăng ký thành viên

Album nhạc mới nhất

 
Yêu trong niềm đau



 
Nghị lực




Ước nguyện

  


Tư vấn tuổi mới lớn

  Thảo

  Hạnh An

  

Bài Mới Đăng
10 Loài Động Vật ...
6 Sự Vật Có Mối ...
Đằng sau nghị lực ...
Lúa mùa duyên thắm
Chuyện tình nàng ...
Tình thu
Tìm nhau
Tạ ơn đời
Nếu có yêu tôi
Kỷ niệm

Nghe nhiều tháng 02
Tình vẫn đắm say
Bão ơi
Đón Xuân
Chúc mừng sinh nhật
Chàng thanh niên ...
Em đến bên tôi
Mẹ là Phật
Tình ơi tình ơi
Đã bao năm
Bóng nhỏ giáo ...

Đọc nhiều tháng 02
Không dùng tiền làm ...
Bàn tay lớn nhất ...
Nhìn ra sai lầm là ...
Giúp đỡ người ...
Trung thực trong kinh ...
Dù em chỉ là tình ...
Phụ nữ cần yêu ...
Chuyện tình cờ
Cậu bé đến ...
Chọn người yêu

Tìm kiếm nhanh
Theo tên bài hát
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9
Theo ca sĩ
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9

Tìm kiếm chi tiết
Tìm
Theo
Tìm chính xácGần chính xác

Dien dan thao luan
Tâm sự vui buồn

  Chàng trai nghèo khóc nức nở khi níu kéo tình yêu   Hồng Dương

Chàng trai nghèo khóc nức nở khi níu kéo tình yêu   Trong bức thư ngắn ngủi, Hồng Dương ...

 •  Cô gái bị lừa dối, vờ như không quen biết ngay trên sóng  Tuyên
 •  Em muốn được gặp anh lần cuối trước khi em đi xa  Thái
 •  Yêu thương, hạnh phúc ...  Bích Ngọc

Dien dan thao luan
Diễn đàn thảo luận

  Độc thân ?   Huyền

Độc thân ?   Tôi 28 tuổi, vừa chia tay bạn trai và bắt đầu cuộc sống độc thân. Ở tuổi này thật sự tôi đã không còn thời gian để tìm được hạnh phúc cho mình. Nghĩ đến cảnh bắt đầu tìm hiểu rồi yêu nhau, sau đó kết hôn tôi nghĩ cánh cửa ...

 •  Khi lớn rồi cứ ở nhà với mẹ có tốt không ?  Thương
 •  YDP  MINH THU
 •  tinh yeu  KMT
Trang chủ -|- Hướng Dẫn Sử Dụng -|- Tìm Kiếm