Tuoi muc tim
Danh Mục Chính

  Trang chủ

  Nhạc online

  Trắc nghiệm tâm lý

  Kết bạn

  Thành viên

  Tìm kiếm

  Hướng dẫn sử dụng

  Liên hệ BQT

  Đặt làm trang chủ

MỞ RỘNG | THU GỌN

Công cụ nghe nhạc

Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:


Thống Kê Nhanh
Nhạc phẩm: 1505
Số Ca Sĩ: 202
Thành viên: 2512
Thành viên mới:
chan anna
Đang online: 407
Khách: 407
Thành viên: 0

  Hoa học trò
  Lớp ngoại ngữ
  Dân Trí
  Tin Vui Việt

15

Mộng Thúy cười buồn:
 
 - Nói sao thì anh cũng phảl đi. Vậy thì em phải chờ anh thôi chứ biết làm sao hơn.
 
 Việt Cường dỗ dành:
 
 - Em ngoan lắm! Khi về anh sẽ có quà cho em.
 
 Dìu cô đứng lên, Việt Cường hôn lên má cô:
 
 - Mình về thôi em!
 
 Dù không muốn, Mộng Thúy cũng phải ngoan ngoãn đứng lên:
 
 - Vâng! Em muốn đi đạo với anh một lúc.
 
 - Đây là lời đề nghị bình thường không thể từ chối! Việt Cường đành chìu cô đi dạo. Bỗng cô chao đáo, mặt tối sầm cô bám chặt vào người Việt Cường, anh lo lắng:
 
 - Em sao vậy Thúy?
 
 - Em chóng mặt ghê lắm. Dìu cô lại ghế đá gần đó Việt Cường bảo:
 
 - Em ngồi xuống đây cho khỏe.
 
 Mộng Thúy ôm bụng:
 
 - Em cám thấy buồn nôn quá anh ạ!
 
 - Chắc là em cảm gió rồi. Thôi để anh đưa em về nhé!
 
 Thấy khó chịu trong người Mộng Thúy.
 
 - Vâng!
 
 Rồi cô gượng đứng lên, Việt Cường ôm gọn cô vào vòng tay:
 
 - Em cẩn thận nhé! Hay là anh đưa em đi khám bệnh.
 
 Lắc đầu từ chối, Mộng Thúy từ chối:
 
 - Đừng anh em chỉ muốn về nhà thôi.
 
 Việt Cường nhanh nhẩu:
 
 - Được, anh trở lại lấy xe. Em cẩn thận đấy!
 
 Việt Cường đi rồi, Mộng Thúy lại có cảm giác ói mửa. Tại sao lại vậy chứ. Mới lúc chiều mình vẫn bình thường mà.
 
 - Chẳng lẽ! Giật mình cô không dám nghĩ nữa. Vừa lúc Việt Cường trờ tới, anh giục:
 
 - Lên xe đi em!
 
 Mộng Thúy gượng đứng lên, ngồi sát bên anh mà cô liên tưởng như nghìn trùng xa cách.
 
 - Đừng đi anh. Em sợ lắm!
 
 Lần này anh đi, có thể là vĩnh viễn em sẽ mất anh. Nhưng cô không thể thốt nên lời.
 
 Thấy cô cứ mãi im lặng, Việt Cường lo lắng:
 
 - Em không sao chứ Thúy?
 
 Mộng Thúy chẳng hiểu sao lại hỏi:
 
 - Anh lo cho em như vậy à anh?
 
 - Sao em lại hỏi vậy.
 
 Vì em linh cảm chuyến này anh đi có thể em sẽ mất anh đấy!
 
 Rồi cô khóc sước mước trên vai anh:
 
 - Việt Cường, anh có thể đừng đi được không?
 
 - Kìa Mộng Thúy, em đừng như vậy được không? Bỗng Mộng Thúy hét lên:
 
 - Nếu anh bỏ rơi em đời này kiếp này em sẽ hận anh suốt đời, anh rõ chưa?
 
 Dừng xe lại, Việt Cường quay ra phía sau.
 
 Anh thật sự ngạc nhiên về thái độ của cô:
 
 - Hãy bình tĩnh đi Mộng Thúy. Anh có nói là sẽ bỏ rơi em đâu chứ.
 
 Mộng Thúy lại sướt mướt.
 
 - Đời con gái em đã trao anh rồi. Em như không còn gì nữa cả. Việt Cường, anh đừng bỏ em mà đi nghe anh.
 
 Biết cô đang xúc động tột độ, Việt Cường làm ra vẻ hối hận, anh dùng kế hoãn binh:
 
 - Được rồi, em hãy bình tĩnh lại đi. Chuyện ấy xem như anh chưa từng nói với em được không?
 
 Anh nói thật, anh không gạt em đó chứ!
 
 Dỗ ngọt cô, Việt Cường gật đầu:
 
 - Em phải tin anh chứ!
 
 Ngồi lại lên xe anh, Mộng Thúy lại giục:
 
 - Em muốn về nhà, anh đưa em về đi!
 
 Chỉ chờ mong có thế, Việt Cường mở máy cho xe vọt nhanh, để khỏi phải gặp phiền phức nữa ...
 
 Hôm sau, thấy chắng chịu đựng được nữa Mộng Thúy quyết định đi khám bệnh.
 
 Cô gọi điện cho Việt Cường:
 
 - Cho tôi gập Việt Cường!
 
 - Chị là ai vậy?
 
 - Tôi là bạn của anh ấy.
 
 - Xin lỗi, tôi có thể giúp gì được cho chị vì anh Cường đã lên máy bay lúc sáng sớm rồi.
 
 Như sét đánh ngang mày, Mộng Thúy sụp để hoàn toàn. Anh đã dối gạt mình. Vậy là anh đã ra đi. Việt Cường tôi hận anh lắm anh có biết không?
 
 Cơn buồn nôn lại kéo đến Mộng Thúy như chẳng còn chịu đựng được nữa. Cô ngã quy xuống giường:
 
 - Trời ơi!
 
 Thấy con vật vã bà Mộng Lan lo lắng:
 
 - Con làm sao vậy Thúy?
 
 - Cô gượng dậy, đáp lời bà:
 
 - Con không sao, con chỉ thấy chóng mặt thôi.
 
 Bà Lan lo lắng:
 
 - Để mẹ gọi bác sĩ đến khám bệnh cho con.
 
 Lắc đầu, Mộng Thúy từ chối:
 
 - Được rồi mẹ, con sẽ đến nhờ nhỏ bạn khám cho kỹ hơn.
 
 Bà giục:
 
 - Vậy thì sửa soạn, mẹ bảo tài xế đưa con đi.
 
 - Thôi, con đi một mình được rồi mà mẹ!
 
 Bà Lan phản đối:
 
 - Con yếu lắm để mẹ nhờ tài xế của ba con mà.
 
 - Đành phải chịu thôi, vì Mộng Thúy không muốn tranh cãi với mẹ mình ...
 
 Lát sau, Mộng Thúy cũng đến được phòng mạnh của bác sĩ Kim Loan.
 
 Đang khám, Kim Loan bỗng nhứa mày:
 
 - Vậy sao được chị?
 
 Ngẩng đầu lên, Mộng Thúy hỏi bạn:
 
 - Có gì không?
 
 - Ta ...ta thấy ...
 
 Sự ngập ngừng của bạn làm cho Mộng Thúy có cảm giác như mình sắp xầy ra biến cố trầm trọng lắm:
 
 - Mi nói thật ta nghe đi mà Loan. Chẳng có gì phải giấu giếm cả.
 
 Tần ngần nhìn bạn, Kim Loan chợt hỏi:
 
 - Mi thấy buồn nôn và khó ăn uống phải không?
 
 Gật mạnh đầu, Mộng Thúy bảo:
 
 - Đúng đấy! Chẳng hiểu ta bị bệnh gì kỳ. Đặt dụng cụ khám xuống bàn, Kim Loan nhìn vào mắt bạn, cô như cố ý dò xét:
 
 - Mi và Việt Cường quan hệ trong sáng chứ!
 
 - Sao mi hỏi vậy?
 
 - Thì mi cứ trả lời ta đi!
 
 Không thể giấu bạn, Mộng Thúy thành thật nói:
 
 - Đêm sinh nhật ấy mình đã trao anh cả cuộc đời rồi.
 
 Thở đài, Kim Loan lắc đầu:
 
 - Và đến bây giờ còn để lại giấu ấn đó.
 
 - Mi nói vậy là sao?
 
 - Một bào thai đang hình thành trong bụng của mi.
 
 Mộng Thúy sững sờ:
 
 - Mi vừa nói gì? Ta, ta đã có thai?
 
 - Đúng vậy!
 
 Mộng Thúy bàng hoàng:
 
 - Làm sao như vậy được. Ta, ta không thể.
 
 Kim Loan biết bạn mình đã lê lối loạn nên vội khuyên:
 
 Hãy bình tĩnh Mộng Thúy. Tựa đầu lên vai bạn, cô khóc ròng:
 
 Mình không ngờ Việt Cường là một tên lừa đảo tình cảm.
 
 Kim Loan khuyên bạn:
 
 - Mi hãy liên lạc với anh ta xem sao? Ta nghĩ anh ấy sẽ không bỏ mặt mi đâu.
 
 Ngồi phịt xuống giường Mộng Thúy ôm đầu:
 
 - Anh ấy đi rồi!
 
 - Đi mà đi đâu?
 
 Ra nước ngoài.
 
 Kim Loan kêu lên:
 
 - Ôi, vậy rồi tính sao?
 
 Mộng Thúy cay cú nói:
 
 - Mi có cách gì giúp ta không?
 
 Lắc đầu từ chối Kim Loan phân tích:
 
 - Làm vậy tôi chết đi Mộng Thúy ạ. Nó đâu có tội!
 
 Phải, mi nói đúng, nó không có tội.
 
 Mộng Thúy đi nhanh ra khỗi phòng khám, đầu óc quay cuồng, cô đi như xiêu xẹo nghiệt ngã ...
 
 Người làm mang tllứe ăn tử phòng của Mộng Thúy bước ra. Bà Mộng Lan ngạc nhiên:
 
 - Sao há? Nó vẫn không ăn à?
 
 - Dạ, cô ấy ăn vào thì mửa ra ngay thôi!
 
 Bà Lan lộ vẻ lo lắng:
 
 - Vậy mà tại sao nó chầng chịu đi khám bác sĩ chứ. Con này thật là lạ.
 
 Rồi bà quay qua người giúp việc:
 
 - Thôi được rồi, mang xuống bếp đi!
 
 Rồi bà bấm số điện thoại.
 
 - Alô! Cho tôi gặp bác sĩ Thành!
 
 - Tôi đây!
 
 - Vậy hả? Tôỉ là bà Mộng Lan đây, xin bác sĩ hãy đến ngay nhé!
 
 - Nhà có người bệnh sao?
 
 - Đúng vậy, con gái tôi tự nhiên ăn gì cũng ói cả.
 
 - Được, tôi sẽ đến ngay.
 
 Bà vào phòng con gái, Mộng Thúy đầu tóc rã rượi, trông thật thám:
 
 - Con sao rồi Thúy?
 
 - Mẹ đừng lo, con không sao đâu mà.
 
 - Hừ, thế này mà còn bảo là không sao được à?
 
 Bác sĩ Thành đến. Mộng Thúy hoảng hết kêu lên:
 
 - Ôi! Sao mẹ lại gọi bác sĩ. Con đâu có bệnh gì?
 
 Bác sĩ Thành nhìn Mộng Thúy ông lên tiếng:
 
 - Nhìn mặt cô cũng đủ biết rồi. Cố đừng có bướng nữa, bệnh sẽ càng nguy hiểm.
 
 Thường khi Mộng Thúy rất vui vẻ với bác sĩ lại tiếp đón rất nồng nhiệt.
 
 Nhưng hôm nay cô cầm thấy ông là cái gai trước mắt nên hơi gắt lên:
 
 - Anh biết gì chứ! Bà Lan rầy con:
 
 - Kìa Thúy, sao cơn lại nói chuyện với bác sĩ như vậy. Bác sĩ Thành ra người quen với mình mà:
 
 - Quen thì sao chứ. Con nhất định không khám bệnh đâu.
 
 Bác sĩ Thành nhìn bà Lan nháy mắt ra hiệu. Hiểu ý anh bà Lan vội rút lui.
 
 Bác sĩ Thành tươi cười. Anh hỏi một cách quan tâm:
 
 - Sao rồi tiểu thư, tại sao không cho khám bệnh!
 
 Lừ mắt nhìn bác sĩ, Mộng Thúy cau có:
 
 - Anh sao vậy? Đã bảo là không khám mà.
 
 Bác sĩ Thành lại nói:
 
 Nhìn em, anh biết em đang bị bệnh nhiều lắm.
 
 Hừ, bác sĩ mà nhìn ai mà chắng là con bệnh.
 
 Nhìn cô, Thành hỏi một câu chăm sóc:
 
 - Em xanh xao lắm. Em đừng có bướng nữa được không?
 
 Bà Lan sai người làm mang lên cho Mộng Thúy ly sữa nóng:
 
 - Cô uống sữa đi!
 
 Mùi sữa vừa bay đến mũi Mộng Thúy lập tức muốn nôn ra, cô nói như hét:
 
 - Hãy mang đi, nhanh lên!
 
 - Dạ .... dạ ....
 
 Bác sĩ Thành thừa cơ hội này ép buộc Mộng Thúy nằm im cho anh khám:
 
 - Em vậy mà cố bướng được sao? Nằm ngoan nào?
 
 Mộng Thúy bật ngồi dậy cô phản ứng mạnh:
 
 - Không, em không khám đâu.
 
 - Đừng vậy mà Thúy. Em hãy nghe anh ai mà.
 
 - Em ... em không thể ... không thể khám đâu anh.
 
 Bác sĩ Thành cũng đã đoán được phần nào lý do vì sao mà cô nhất quyết từ chối không cho anh khám bệnh cho cổ, anh động viện:
 
 - Em đừng ngại, nếu cô gì anh sẽ bảo đảm giữ bí mật cho em.
 
 Sững sờ nhìn anh, Mộng Thúy lập lại:
 
 - Giữ bí mật cho em ư! Anh ... anh đã biết hết rồi à?
 
 Cười hiễn, Thành gật đầu nói vui:
 
 - Em quên anh là bác sĩ rồi sao?
 
 Mộng Thúy biết chỉ có Thành mới có thể giữ bí mật cho cô, là người để cô tin tưởng nhất, nên gật đầu đồng ý:
 
 - Vâng, em tin anh!
 
 Bác sĩ Thành tươi cười:
 
 - Vậy có ngoan không?
 
 Khám xong Thânh ngồi trầm ngảm suy nghĩ. Một cô gái kiêu kỳ mà tại sao phái sa chân lỡ bước thế này nhỉ?
 
 Thấy anh ngồi im lặng, Mộng Thúy lo lắng:
 
 - Sao rồi anh, em bị như thế nào?
 
 - Có thật em không biết gì không?
 
 - Sao anh lại hỏi vậy?
 
 Em có thai hai tháng rồi đấy. Làm như sửng sốt, Mộng Thúy kêu lên:
 
 - Có thai!
 
 - Em không biết thật sao Thúy.
 
 - Em ... em ...
 
 Gom tất cá đồ đạc vào túi bác sĩ Thành lại nhìn Thúy rồi hỏi:
 
 - Ai là tác giả?
 
 Hắn đã đi rồi.
 
 - Đi đâu!
 
 - Cao chạy xa bay.
 
 - Sở khanh vậy sao?
 
 - Em thất bại rồi Thành ạ. Anh hãy cười vào mặt em đi!
 
 Nâng đẩu cô lên, Thành động viện:
 
 - Vậy cũng đâu cần phải thất chí như vậy. Hãy cố lên mà nhìn vào sự thật.
 
 - Nhưng sự thật đó quá phũ phàng. Em ...em chịu không nổi đâu.
 
 - Sợ cô lại nghĩ quẫn, Thành an ủi:
 
 - Dù sao sự việc cũng đã rồi, em nên nhìn vào sự thật.
 
 Lắc đầu quầy quậy, Mộng Thúy van xin Thành:
 
 Anh hãy tìm cách giúp em hủy bỏ cái thai này đi. Em van anh.
 
 - Đưa tay ngăn, Thành Khuyên:
 
 - Làm như vậy tội lắm em ạ!
 
 - Đứng lên với lấy túi xách Thành bảo:
 
 - Em nghĩ đi, anh sẽ tìm cách giúp em!
 
 Bà Mộng Lan thật sự khổ tâm khi biết con gái mình đã sa chân lỡ bước.
 
 Không thể để mang tai tiếng, bà đi đến quyết định:
 
 - Con phải lâm theo cách của ma thôi!
 
 Mộng Thúy vốn lả một cô gái kiêu kỳ, ngang bướng. Cô không thể đau khổ một mình mà phái lôi người khác vào cuộc.


10 chương mới hơn
  16
  17
  18
  19
  20
10 chương cũ hơn
  14
  13
  12
  11
  10
  9
  8
  7
  6
  5

Hình thành viên


ivy
Đăng nhập

Nhớ cookie?

Quên mật khẩu
Đăng ký thành viên

Album nhạc mới nhất

 
Yêu trong niềm đau



 
Nghị lực




Ước nguyện

  


Tư vấn tuổi mới lớn

  Thảo

  Hạnh An

  

Bài Mới Đăng
10 Loài Động Vật ...
6 Sự Vật Có Mối ...
Đằng sau nghị lực ...
Lúa mùa duyên thắm
Chuyện tình nàng ...
Tình thu
Tìm nhau
Tạ ơn đời
Nếu có yêu tôi
Kỷ niệm

Nghe nhiều tháng 02
Tình vẫn đắm say
Bão ơi
Đón Xuân
Chúc mừng sinh nhật
Chàng thanh niên ...
Em đến bên tôi
Mẹ là Phật
Tình ơi tình ơi
Đã bao năm
Bóng nhỏ giáo ...

Đọc nhiều tháng 02
Không dùng tiền làm ...
Bàn tay lớn nhất ...
Nhìn ra sai lầm là ...
Giúp đỡ người ...
Trung thực trong kinh ...
Dù em chỉ là tình ...
Phụ nữ cần yêu ...
Chuyện tình cờ
Cậu bé đến ...
Chọn người yêu

Tìm kiếm nhanh
Theo tên bài hát
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9
Theo ca sĩ
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9

Tìm kiếm chi tiết
Tìm
Theo
Tìm chính xácGần chính xác

Dien dan thao luan
Tâm sự vui buồn

  Chàng trai nghèo khóc nức nở khi níu kéo tình yêu   Hồng Dương

Chàng trai nghèo khóc nức nở khi níu kéo tình yêu   Trong bức thư ngắn ngủi, Hồng Dương ...

 •  Cô gái bị lừa dối, vờ như không quen biết ngay trên sóng  Tuyên
 •  Em muốn được gặp anh lần cuối trước khi em đi xa  Thái
 •  Yêu thương, hạnh phúc ...  Bích Ngọc

Dien dan thao luan
Diễn đàn thảo luận

  Độc thân ?   Huyền

Độc thân ?   Tôi 28 tuổi, vừa chia tay bạn trai và bắt đầu cuộc sống độc thân. Ở tuổi này thật sự tôi đã không còn thời gian để tìm được hạnh phúc cho mình. Nghĩ đến cảnh bắt đầu tìm hiểu rồi yêu nhau, sau đó kết hôn tôi nghĩ cánh cửa ...

 •  Khi lớn rồi cứ ở nhà với mẹ có tốt không ?  Thương
 •  YDP  MINH THU
 •  tinh yeu  KMT
Trang chủ -|- Hướng Dẫn Sử Dụng -|- Tìm Kiếm