Công cụ nghe nhạc |
|
Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:
 |
|
14
Thiệu Vy hờ hững cúp máy, cô làm sao mà từ chối cho được. Trưa hôm ấy Thiệu Vy từ chốl đi ăn với Mẫn Thanh, bởi vì cô đã có hẹn với Đào. Hai người bước vào quán cơm Đào lên tiếng: - Hôm nay ta đãi, mi ngồi im đó nhé! Ta sẽ chọn thực đơn. Đà nh phải vâng lệnh bạn. Thiệu Vy ngồi im đưa mắt nhìn xung quanh. Cô chợt giật mình khi thấy ba mình đang ngồi với người đàn bà xa lạ. Làm sao đây. Chạm mặt mình không muốn làm điều mất lịch sự, im lặng ư, nghe lòng không đúng với mẹ. - Mầy, mi làm gì mà thừ ra vậy? Giật mình, Thiệu Vy bối rối: - À, không, chúng ta ăn đi. Thấy thái độ của bạn có vẻ gì hoang mang, Trúc Đào hơi nghiêng đầu nhìn: - Làm sao vậy Thiệu Vy? Lắc đầu, Thiệu Vy vẫn cắm cúi ăn, như không có gì xảy ra: - Ăn đi, tụi mình vào siêu thị thôi. Được không mi? - Trong đó có gì mà chơi hả? Chán chết đi được. Mình muốn mua một ít đồ. - Vậy à? Vậy thì đi! Ngoảnh lại nhìn về phía bàn cha mình. Vô tình ôngThiệu Bình bắt gặp ánh mắt hờn giận của con gái nhìn mình, nhưng ông lờ đi nơi khác. Thiệu Vy đứng vụt lên bỏ ra ngoài Đào phải chạy theo: - Ê, mi làm vậy là ý gì? Thiệu Vy lấy tay che miệng: - Có gì đâu, mùi thịt nướng bốe lên làm ta khó chịu vậy thôi. Nhìn bạn Đào lo lắng: - Mi không sao thật hả? - Ứ, thôi tụi mình đi! Phải mất một lúc lâu, Thiệu Vy mới chịu lên tiếng: Nếu phát hiện cha mi phán bội mẹ mi đi với người khác thì mi sẽ như thế nào? Đang chạy xe nghe bạn hỏi vậy, Đào không khói ngạc nhiên: - Nhưng tại sao hôm nay mi lại hỏi ta như vậy. Có phải bác trai đã ... - Không, mình chỉ hỏi vậy thôi. Ta cũng không biết nữa vì ta chưa gặp trường hợp đó bao giờ, nhưng mà ... Thấy bạn ngập ngừng, Thiệu Vy giục: - Nhưng mà làm sao, mi nói tiếp đi? - Ta nhất định bảo vệ hạnh phúc gia đình, bằng cách ngăn cha mình làm việc đó. - Vậy sao? Hai người vào siêu thị, Thiệu Vy mua ít đồ. Gần đến giờ làm víệc mới quay về công ty ... Tối chủ nhật, Mẫn Thanh cũng Thiệu Vy đi dạo. Hai người nói chuyện thật vui vẻ. - Thiệu Vy, đi với anh em có vui không Thiệu Vy mĩm cười, cô hơi nép vào người anh: - Dĩ nhiên là em vui rồi. - Vậy em có thích anh đưa em đi chơi mỗi tối không Thiệu Vy? - Em chi sợ anh không rảnh mà thôi. Nắm tay cô, Mẫn Thanh xiết nhẹ: - Anh sẽ đưa em đi mỗi tối nếu em thích: - Cười thật tươi Thiệu vy gật đầu: - Anh hứa đó nhá! Dừng lại một băng đá, Mẫn Thanh nói với. Em ngồi đây chờ anh nhé! Ngơ ngác nhìn anh, Thiệu Vy thắc mắc: - Anh đi đâu? - Rồi em sẽ biết, nhanh thôi mà. Nhanh lên nghe anh! - Đưa mắt lơ đễnh nhìn dông người qua lại đông đúc. Thiệu Vy bâng khuân nhớ về kỉ niệm. Một kỉ niệm cũng êm đềm, cũng hạnh phúc, nhưng phút chốc tan biến đi. Cô chợt giật mình lo sợ: - Thiệu Vy! Đang chìm đắm trong suy tư cô đâu hay Minh Huy đã đến sát bên mình. Giật mình người lên, cô vội đứng lên: - Anh ... - Phải là anh đây! - Tôi đâu có muốn gặp anh. Ngổi xuống hăng đá. Kéo cô cùng ngồi xuống Minh Huy nhẹ khàng nói: - Nhưng anh thì lại muốn gặp em: Gặp tôi, một cô gái mồi chài có gì tốt đâu mà gặp chứ! - Anh xin lỗi, đánglẽ ra anh không nói với em như vậy. Thiệu Vy trở nên cứng rắn và cô cũng không có gì phải giận anh ta nữa cả. Có lẽ tim cô đã phủi sạch hình bóng ấy đi rồi. - Chuyện nói, anh cũng nói rồi, và chia tay chúng ta cũng chia tay rồi, coi như giữa chúng ta không còn gì để nói nữa cả. - Đứng lên định bước đi nhưng cô đã bị anh. - Thiệu Vy, hãy nghe anh nói. - Không, tôi không còn muốn nghe anh nói thêm gì nữa đâu. Anh đi đi! Vẫn cố nếu kéo cô trở lại với mình, Minh Huy nói như than: - Em đừng vậy mà Thiệu Vy. Anh vẫn còn yêu em mà. Nhìn anh một cách thản nhiên thiệu Vy thẳng thừng nói: Nếu anh muốn tôi còn giữ lạl một chút gì đó thì xin anh hãy đi đi vả dừng quấy rầy. Nhưng Mẫn Thanh cũng vừa đi tới. Anh lên tiếng: - Có chuyện gì vậy? Ta đi thôi Thiệu Vy. Minh Huy quay lại. Mẫn Thanh tuy đã biết có Minh Huy hiện diện. Nhưngvẫn cố tình hỏi: - Là anh sao Minh Huy. Thế hai người có cần nói chuyện không? Thiệu Vy nhanh nhẩu nói: - Không đâu, mình đi thôi anh. Thiệu Vy kéo Mẫn Thanh đi nhanh ra khỏi nơi đó Minh Huy hậm hực nhìn theo ... Từ đâu chẳng hiểu Sương Mai chạy đến bên anh. Cô nũng nịu: - Anh lại tìm đến người ta nữa phải không? Đang bực, Minh Huy gạt tay cô ra: - Tôi đang bực, cô đừng làm phiền tôi. Chu môi, Sương Mai vẫn cố giọng ngọt ngào: - Em là em chứ đâu phải là cô ấy mà anh lại bực mình như vậy - Anh cần được yên tỉnh. Ôm cánh tay anh Sương Mai nũng nịu: - Em chẳng làm cho anh vui được sao Minh Huy. Minh Huy đứng lên, anh nói như gắt: - Em về đi, anh muốn chỉ một mình thôi. Sương Mai giận dỗi đứng lên, cô dọa: - Rồi đây anh sẽ hối hận Huy ạ! Sương Mai bỏ đi, Minh Huy chơ xe phóng đi như bay trên đường phố. Mẫn Thy như sất ruột lắm cô đứng ngồi không yên. Chẳng hiểu Mẫn Thanh đi đâu mà giờ nầy vẫn chưa về. Điện thoại cũng không liên lạc được. Thật là tức chết đi được. - Làm gì mà như gà mắc tóc vậy Mẫn Thy? Giật thót tim. Mẫn Thy kêu lên: - Bộ định anh định giết chết người ta sao vậy? Nheo nheo mắt nhìn cô, Trí Dũng nói như trêu. - Em mà cũng sợ vậy sao Mẫn Thy: Bậm môi, Mẫn Thy quay mặt đi nơi khác hỏi cộc lốc: - Đi đâu đấy! - Tìm em! - Tìm em. Để làm gì? - Nhớ tìm không được sao? Nhưng em không cho phép thì sao hả? - Đứng lên, đưa tay gãi đầu Trí Dũng dợm bước đi: - Vậy thì anh về! Mẫn Thy cười khúc khích: - Ngoan dữ vậy ta! Thôi, em cho ở lại đó. Trí Dũng quay lại, anh ngồi xuống cạnh cô: Anh thấy dường như em có gì đó lo lắng. - Có chuyện gì vậy em? Đang vui, Mẫn Thy sụ mặt xuống: - Chẳng biết anh hai biến đâu mất suốt ngày nay, tới giờ nầy mà anh vẫn chưa chịu về. Tựa lưng sau ghế, tay choàng qua vai cô,Trí Dũng trấn an: - Có lẽ anh đi chơi đâu đó thôi mà. Em lo làm gì. - Không lo làm sao được. Tối nay bên nhà nhạc gia tương lai mời ba mẹ dùng cơm tối. Trí Dũng lại nói: - Lần nầy không được thì lần khác có gì mà em khẩn trương như vậy. - Nói như anh thì dễ rồi, đằng nầy ba mẹ em đã đi rồi. Còn chờ anh ấy đến ấy! - Sao em không điện! Anh ấy tắt máy luôn. Vừa 1úc có tiếng xe ngoài của Mẫn Thy chạy nhanh ra. Thấy anh Mẫn Thy nói luôn một hơi: - Trời ơi, anh hai ạ! Em tìm anh đến phát khùng luôn. Vừa đựng xe, Mẫn Thanh vừa hỏi: - Tìm anh làm gì mà khẩn trương vậy hả? Ba mẹ đã qua nhà Mộng Thúy rồi. Anh liệu mà qua bên ấy nhanh lên. Thản nhiên, Mẫn Thanh lắc đầu từ chối: - Anh qua bên ấy làm gì chứ. Thôi, anh không đi đâu. Biết anh mình không thích Mộng Thúy,nhưng Mẫn Thanh vẫn nói: Dù muốn dù không anh cũng phải đến đó. Anh không thể làm mất mặt cha mẹ như vậy được vả lại: Mẫn Thanh cắt ngang lời em: - Vả lại còn chuyện lảm ăn của cha mẹ nữa chứ gì. Thở dài, Mẫn Thy nói theo: Anh hiểu rồi thì đừng làm phật ý cha mẹ. Mẫn Thanh nói như rên: - Em biết rồi mà Mẵn Thy, anh đâu có thích Mộng Thúy. Em biết, nhưng anh eũng đừng làm cha mẹ buồn, chẳng có lợi cho anh đâu. - Anh biết rồi Mẫn Thy vậy thì anh đi nhé! Nhìn theo anh, Mẫn Thy cũng rất thông cảm cho anh. Nhưng phận lâm con Mẫn Thy đâu có dám cãi lại. Điện thoại lại reo, Mẫn Thy quay vào Trí Dũng kêu to: - Mẫn Thy! Có điện thoại. - Alô! Vâng em đây. - Anh hai em về chưa? Mẫn Thy đáp nhanh: Anh hai trên đường đến đó, ba mẹ an tâm đi. - Vậy thôi nghe! - Vâng ạ! MẫnThy cúp máy bây giờ cô mới rảnh rỗi, an tam mà tiếp Trí Dũng ... Ba mẹ tìm Mẫn Thanh chi gấp vậy em! Mẫn thy cười cười: - Đi nói vợ đấy! Cả hai cùng nhìn nhau mỉm cười. Buổi tối hôm sau, sum họp gia đình. Bà Mẫn Thiên tỏ thái độ khâng hài lòng về cử chỉ của Mẫn Thanh tối qua: - Mẫn Thanh, con hãy cho mẹ biết tại sao con phải làm vậy? Biết thế nào mẹ cũng chất vấn mình, Mẫn Thanh đã chuẩn bị sẵn tinh thần để đối phó: - Con và Mộng Thúy không hợp nhau đâu mẹ. Nhìn con bà hỏi giọng gay gắt: - Tại sao không hợp? Người ta thua kém con cái gì chứ! - Cô ấy không thua kém gì con cả. Nhưng mà, ở con và cô ấy có những cái không hợp nhau. Bà Mẫn Thiên gạt ngang: - Con khỏi cần dĩện ra lý do nào cả. Mẹ đã quyết định rồi. Mẫn Thanh nhăn mặt khổ sở anh cố năn nỉ: Con lớn rồi, xin mẹ hãy để cho con được tự quyết định cuộc đời mình mà mẹ. Biết cứng nhắc với con không dược, nên bà dùng lời ngọt ngào hơn để khuyên: - Con ạ! Con biết rồi đó. Ba mẹ chỉ trông cậy vào con thôi! - Con sẽ lo cho cha mẹ. Nhưng đâu nhất thiết phầi kết thông gia với gia đình ấy. - Chẳng lẽ con không hiểu hai gia đình đang làm ăn với nhau sao? - Vậy thì đã sao hả mẹ? Đâu có liên quan gì đến hôn nhân của con chứ! Bà Mẫn Thiên hơi bực mình về thái độ của con trai nên giọng gẩt lên: - Con thật không hiểu gì cả sao Mẫn Thanh. Con có biết là thái độ của con vừa rồi lặm ánh hưởng đến gia đình thế nào không? Nhăn mặt, Mẫn Thanh khổ sở nói: - Mẹ lại đặt con vào chỗ khó. Chuyện vợ chồng là hạnh phúc cả đời con. Con không thể Gia đình người ta giàu có lại tử tế, sao con lại sợ không hạnh phúc được. Sống nhờ vả vảo bên vợ có chết con cũng không bằng lòng đâu. Bà Mẫn Thiên giận đến nỗi không thể nói gì được bà nhìn con trai trừng trưng: - Con muốn mẹ chết đi con mới hài lòng sao? Mặt bà đồ rần lên vì giận. Mẫn Thy sợ hãi kêu lên: Anh hai đừng nói gì thêm nưa. Hãy lên lầu đi! Anh làm mẹ giận rồi đó. Mẫn Thanh đi nhanh lên lầu. Anh bất chấp tất cả. Anh nhất định Phải bảo vệ tình yêu với Thiệu Vy. Lát sau, Mẫn Thy gọi cửa. - Vào đi! Mẫn Thy ngồi xuống đối diện với anh, Cô than phiền: - Anh hai à, anh muốn làm cho mẹ nổi giận anh mới vui lòng sao? - Không trả lời câu hỏi của cô, Mẫn Thanh hỏi lại: Nếu ngược lại là em, em nghĩ sao đây. - Anh nói vậy là sao? - Em và Trí Dũng yêu nhau chứ gì? - Đúng vậy! Nhưng sao anh lại nhắc đến chuyện này. Mẫn Thanh lại nói tiếp: Nếu nhưmẹ ép em gã cho người khác thì liệu em có đồng ý không? Giẫy nẫy, Mẫn Thy kêu lên: - Không, nhất định là em không chịu rồi. Mẫn Thanh trở lại vấn đề: - Vậy thì tại sao em không thể thông cảm cho anh chứ! Mẫn Thy vì thương mẹ nên nói bừa mà không cần suy nghĩ: - Em khác, anh khác. - Khác ở chỗ nào? Em nói ra đi Thy! Khó khăn lắm Mẫn Thy mới nói được: - Anh Hai à, anh là trai là trụ cột của gia đình mà. Em nói như vậy cũng đúng thôi. Nhưng mà em cũng hiểu Mộng Thúy là người như thế nào mà. - Con nhà giàu thì vậy thôi. - Vậy còn em? Mẫn Thy chu môi: - Em thì khác à nha! Anh không được lôi em vào cuộc đâu. Nhìn em gái, Mẫn Thanh như van lớn: - Em phải giúp anh Mẫn Thy ạ! - Nhưng em lại lo cho sức khỏe của mẹ hơn. - Đứng lên Mẫn Thanh cằn nhằn: Nói với em cũng như không mà thôi. Thấy anh buồn, Mẫn Thy vón cũng đâu có muốn. Nên cô lại nẩm tay anh kéo ngồi xuống: - Em giúp anh được gì đây. Nếu như Mộng Thúy chẳng có điểm khuyết nào để em nhìn sáng mắt, Mẫn Thanh nói nhanh: - Có đó Thy! - Điểm nào? - Cô ấy đã có người yêu. Và anh và cô ấy có thỏa thuận với nhau. - Bằng cách nào? - Đóng kịch trườc hai gia đình. Rồi làm sao thanh minh. Tụi anh cứ hẹn lần lượt mãi đến khi nào hai bên nản chí thì thôi. Cười hì hì, Mẫn Thy lẩc đầu phần kháng: - Điên quá, hai người thật sự điên cà. - Sao em nói vậy? - Đến lúc đó, hai người đã chống gậy đi rồi liệu có con ma nào chịu nhìn không. - Đuaa tay gãi đầu, Mẫn Thanh vỡ lẽ: - À há, vậy mà anh không nghĩ tới. Liệu Thiệu Vy có chịu chờ anh không? - Ngốc mới chờ anh. Lại rơi vào tình huống lo lắng, Mẫn Thanh ôm đầu thở dài: - Làm sao đây hả? Mẫn Thy lại hỏi: - Anh nói là Mộng Thúy cũng đã có người yêu rồi ư? - Đúng vậy. Cô ta cũng đâu có tha thiết gì với anh. - Đan xen hai tay vào nhau Mẫn Thy ra chiều suy nghĩ: - Như vậy là khổ cho anh rồi. Biết làm sao đây? Nhìn em khẩn cầu, Mẫn Thanh than thở: Coi như anh năn nỉ èm đó. Em hãy tìm cách giúp anh nghe Mẫn Thy. Mẫn Thy gật đầu hứa hẹn. Nhưng cô cũng ra điều kiện: Nhưng anh cũng phải hứa với em một. Nhìn em, Mẫn Thanh Bốt ruột gật đầu: - Được, anh hứa, em hãy nói đi! Anh không được làm cho mẹ giận nữa. Mẫn Thanh thở dài: - Anh cũng rất yêu kính mẹ mà em. Mẫn Thy đứng lên: - Vậy thôi, anh ngủ đi. Em về phòng đây. Mẫn Thy đi rồi. Mẫn Thanh không tài nào ngủ được. Anh vẫn lo cho ngày mai ... Mộng Thúy rích một hơi thuốc dài. Mắt đăm đăm nhìn người yêu là Việt Cường. - Anh đi thật sao? Anh đã quyết định rồi, không có gì thay đổi đâu. - Vậy còn em thì sao? Nhướng mày, Việt Cường nói như khuyên nhủ: - Em có thể đợi anh mà. Bật cười, Mộng Thúy lắc đầu: - Chỉ có thể thôi sao anh? Cường à, anh đừng để em nghi ngờ rằng anh muốn bỏ rơi em. Chồm qua, nắm lấy tay cô, Việt Cường lắc mạnh. - Sao cô thể nói như vậy hả Thúy. - Em linh cảm như vậy. - Đừng nghi ngờ anh mà Mộng Thúy! Mộng Thúy buộc anh: - Nếu không muốn em nghi ngờ tlù anh đừng đi nữa. Việt Cường thuyết phục: - Anh chỉ đi trong một tháng thôi mà em. Trong vòng một tháng đó có biết bao nhiêu là thay đổi hả anh? Việt Cường nhăn mày, anh tỏ ra khó xử. Nói qua nói lại, rết cuộc em chắng hề tin anh. - Muốn em tin thì xin anh hãy ở lại. Nơi này đâu thiếu đất để anh vụng võ. Vòng tay qua vai cô, tặng cô nụ hôn, anh âu yếm nói: - Thật ra anh cũng không muốn xa em đâu. Nhưng mẹ anh điện nhắn anh phải qua bên ấy gấp. Em hãy thông cảm cho anh. |
Dien dan thao luan
Dien dan thao luan
| | |