Công cụ nghe nhạc |
|
Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:
 |
|
13
Tập 2
Buổi trưa, tại công ty, Ánh Nguyệt xin về sớm vì bận việc. Thiệu Vy cảm thấy trong người rất khó chịu. Nhưng cô vẫn gượng làm việc.
Nhưng vừa đứng lên cô xây xẩm mặt mày, rồi ngã khuỵu xuống nền gạch.
Cô thư ký Mỹ Hạnh đi vào thấy vậy kêu lên:
- Ôi, Thiệu Vy chị làm sao vậy?
Mẫn Thanh từ phòng bên nghe tiếng gọi thất thanh của Mỹ Hạnh vội chạy qua:
- Sao vậy, Mỹ Hạnh?
Mỹ Hạnh cuống lên:
- Chị Vy ... chị Vy té xỉu rồi!
Mẫn Thanh đẩy, Mỹ Hạnh sang một bên, anh xối Thiệu Vy lên tay đưa nhanh ra xe:
- Đến bệnh viện cấp cứu!
Mẵn Thanh căn dặn bác bầo vệ, rồi nói với Mỹ Hạnh:
Em khóa cửa phòng giúp anh nhé! Cám ơn nghen!
- Vâng!
Phi Hùng nhân viên công ty cũng có mặt, Mẫn Thanh kéo đi theo:
- Cậu theo tôi!
Phi Hùng lo lắng:
- Liệu chị ấy có sao không anh? Người chị ấy xanh xao quá.
Nhìn nét mặt xanh xao, đôi mắt khép hờ của Thiệu Vy, Mẫn Thanh vội trấn an:
- Không sao đâu, có lẽ cô ấy bị ngất chút thôi.
Bác tài xế đã có mặt đưa mọi người đến bệnh viện. Chờ mãi hơn nửa tiếng bác sĩ mới bước ra. Mẫn Thanh lo lắng đến gần:
- Sao rồi bác sĩ, cô ấy thế nào?
Bác sĩ nhìn Mẫn Thanh ông căn dặn:
- Hãy chăm sóc cô ấy kỹ thêm một chút.
Nhất là đừng để cô xúc động. Cô chỉ bị choáng mệt, dần gian người ta thường nói là thiếu canxi đó.
Mẫn Thanh gật gù, anh như đã hiểu nên đồng tình:
- Vâng, tôi hiểu rồi. Nhưng cô ấy tĩnh chưa?
- Tỉnh rồi, chỉ cần nằm nghỉ là về được rồi.
- Cám ơn bác sĩ!
Bác sĩ đi rồi Phi Hùng bước lại gần Mẫn Thanh hơn:
Bác sĩ nói sao rồi anh?
- Cô ấy khoẻ rồi, lát có thể vế được.
Phi Hùng giục:
- Vậy anhvào thăm chị ấy đi!
- Vậy còn cậu!
- Em sẽ vào thăm sau vừa nói, Phi Hùng vừa đẩy Mẫn Thanh vào phòng:
- Hãy có thiện chí chút đi. Anh đừng có lừng khừng nữa.
Mẫn Thanh, cảm thấy ngài ngại, nên kéo luôn Phi Hùng:
- Hay cậu vào luôn với mình đi. Lát hằn về.
Nhăn mặt, Phi Hùng kiến cớ:
Em bận thật mà, anh hãy vào một mình đi nha.
Biết lôi kéo mầi cũng không được nên Mẫn Thanh đành nói:
- Được rồi, cậu hãy về đi! Anh vào chăm sóc cho Thiệu Vy.
Phi Hùng thân mật vỗ vai anh động viên:
- Chúc anh gặt hái tốt đẹp.
Bỗng Mẫn Thanh do dự:
Cậu thấy có được không Phi Hùng.
Gật mạnh đầu để động viên anh, Phi Hùng nói một cách mạnh mẽ:
Nhất định rồi, anh hãy mạnh dạn lên.
- Vậy thôi cậu về nghe. Phi Hùng đi nhanh ra cửa. Mẫn Thanh bước vào thấy Thiệu Vy vẫn còn nhắm mắt, anh vội bước ra. Thì lại chạm mặt Phi Hùng:
- Sao cậu còn ở đây?
- Do cái nầy nè! Anh mangvào mà đỗ ngọt người đẹp.
Nhìn túi ni long, Mẫn Thanh ngạc nhiên:
- Gì thế?
- Cười cười, Phi Hùng to nhỏ:
Ngày xưa em được người yêu là vì biết dỗ ngọt cô ta đó.
- Nghĩa là ...
- Nầy, khi cô àý tlnh dậy, anh phải ân cần thăm hỏi, rồi bốc trái cây cho cô ăn ...
Vậy đó.
Mẫn Thanh gật gù:
- Chuyện ấy ta có thể làm được mà.
- Vậy thì tốt! Lần nầý em về thật đấy!
Lấy bình tĩnh, Mẫn Thanh bườc vào phòng,cũng là lúc Thiệu Vy tĩnh lại, cô mở choàng mắt ngơ ngác:
- Tại sao tôi lại ở đây. Anh Mẫn Thanh ...
- Cô gượng ngồi dậy. Mẫn Thanh liền ngăn lại.
- Cô còn yếu lắm. Đừng ngồi dậy.
- Nhưng mà tôi ... tại sao tôi phải vào đây.
Mẫn Thanh đành kể lại sự việc. Nghe xong Thiệu Vy ôm ngực:
- Chẳng biết tại sao lâu lầu thường như vậy.
Nhìn cô lo lắng, Mẫn Thanh khuyên nhủ:
Bác sĩ bảo cô có điều gì đó lo buỗn nên mới vậy.
Lắc đầu, Thiệu Vy phản ứng nhẹ:
- Tôi mà có chuyện gì để lo buồn chứ.
- Đấy là lời của bác sĩ thôi. Bây giờ tôi gọt trái cầy cho cô ăn nhé!
Nhẹ gật đầu, Thiệu Vy nói nhỏ nhẹn:
- Làm phiền anh quá!
- Tụi mình lâ bạn mà. Thiệu Vy ngại làm chi.
- Anh đưa tôi vào đây à!
- Không, có cả Phi Hùng cùng đi nữa đấy.
- Cậu ấy đâu rồi?
- Về rồi, dường như nó đang bận.
Đưa cho Thiệu Vy múi cam. Mẫn Thanh nói như người hiểu biết:
- Cam có rất nhiều sinh tố. Cô cần ăn nhiều vào.
Vừa nhận cam từ tay anh Thiệu Vy vừa nói:
- Cám ơn anh, hay là anh nên về đi, kẻo bạn gái anh biết thì phiến lắm.
Mẫn Thanh nhìn Thiệu Vy:
Người tôi sợ phiền là cô đó. Hay nói số điện thoại eủa anh ấy tôi điện giúp cho.
Quay mặt đi nơi khác, Thiệu Vy nổi như sắp khóc:
Gọi anh ta, vặy tết hơn tôi nhờ anh giúp cho.
- Hai người giận nhau à?
- Còn gì nữa đâu mà giận với hờn anh ơi!
Chúng tôi chia tay nhau rồi.
Thấy cô chợt buồn, Mẫn Thanh bối rối:
- Tôi xin lỗi, tôi không có ý làm cô buồn.
Nhoẻn miệng cười, như để trấn an anh, Thiệu Vy xua tay:
- Gì mà anh lo lắng vậy? Dẫu sao chuyện cũng xảy ra mấy tháng rồi mà.
Cố nén tiếng thở dài Mẫn Thanh hiểu vì sao Thiệu Vy lâm bệnh. Có lẽ do cú sốc đau lòng ấy. Anh vội động viên:
Nếu cô không giận thì xin hãy cho tôi có lời khuyên:
Thiệu Vy nhoẻn miệng cười, nụ cười thật có duyên, làm cho Mẫn Thanh thấy ngẩn ngơ:
- Anh Mẫn Thanh cứ nói đi! Thiệu Vy luôn nghe lời anh mà. - Trời ơi! Nghe dễ thương làm sao? Mầy nói gì ,đi chứ Mẫn Thanh, cô ấy đã cho mầy một lối đi vào tim cô ấy rồi đó. Mạnh dạn lên! Hãy cố lên!
Nắm tay cô, Mẫn Thanh bóp nhẹ, lời anh tha thiết chân thành:
- Thiệu Vy! Xin hãy cho anh gần gũi chăm sóc em nhé!
Nhẹ rút tay về, Thiệu Vy nhìn Mẫn Thanh bối rối:
- Anh ...
- Em đừng từ chối, thật ra em có thể chưa vội trả lời anh đâu. Hãy suy nghĩ cho kỹ rồi quyết định.
- Nhưng mà em ...
- Bây giờ anh chỉ cần em tịnh dưỡng, sức khoẻ là quan trọng nhất, em cớ hiểu không Thiệu Vy.
Nhìn anh, Thiệu Vy chợt hỏi:
- Anh không hối hận chứ.
- Sao anh lại hối hận. Dù sao thì anh cũng tiếp cận em thời gian khá dài rồi.
Anh không thể lầm được.
Anh có chủ quan không đó. Đừng có hối hận, nha!
- Không, anh nhln nhận sự việc một cách khách quan mà.
Mỉm cười lắc đầu:
- Anh đừng có đùa dai như vậy mà.
- Anh nói thật chứ có đùa đầu. Vậy em có đùa không?
Đang nói chuyện vui vẻ, thì Phi Hùng xuất hiện, anh đưa tay lên ngực, bảo đùa:
- Trời đất! Tui không thây gì hết nha!
ThiệuVy chớp chớp mắt nhìn Phi Hùng, cô như còn e ngại:
- Cậu đến rước chị về hả?
- Xua tay, Phi Hùng thối thác, một cánh đầy.
- Thôi đi, em không có ránh đâu, để anh Mẫn Thanh đưa chị về vậy ''nhất cử lưỡng tiện".
Nhăn mặt, Thiệu Vy dùng dằng, cô vờ Phi Hùng nầy, cậu làm sao vậy?
Phi Hùng lăm như ngạc nhiên:
- Có làm sao đâu. Em đến đáy là do lệnh của giám đốc đấy.
Thiệu Vy nhìn Phi Hùng lo lắng cô vội nói lên. Chuyện gì vậy Phi Hùng?
Mẫn Thanh cũng sốt ruột:
- Giám đốc nói gì thế?
- Thì lệnh cho tôi vào đây xem chị ra sao?
Và đưa cái nầy cho chị đầy!
Thiệu Vy ngạc nhiên nhìn phong bì:
- Thư của ai gởi chị sao?
- Không Phải thư mà là tiền. Tiền giám đốc đưa cho chị.
- Tiền gì cơ?
- Giám đốc tặng chị để an dưỡng đó mà.
Bần thần nhìn Phi Hùng, Thiệu Vy tỏ ý sợ hãi:
- Giám đốc cho tôi nghỉ việc sao?
Gật đầu Phi Hùng vờ nói:
- Đúng vậy! Vì ông ấy biết sức khoẻ của chị kém lắm.
Mẫn Thanh thở dài. Anh rất cảm kích vị tổng giám đốc đầy nhân nghĩa của mình:
- Ông ấy là vậy đó. Chả chê vào đâu được. Nhìn Mẫn Thanh một cách lạ lẫm, Thiệu Vy chẳng hiểu gì nên ấm ức nhìn hai người rồi hỏi:
- Bộ hai người rất muốn tôi nghỉ làm sao?
- Không hẹn mà cả hai nguời đều đồng thanh:
- Rất muốn!
Sụ mặt, Thiệu Vy mím môi, cô giận đến nổi muốn khóc. Cô thấy tức lẩm mới nói yêu thương và lo lắng cho mình, giờ lại muốn mình nghỉ làm, thật là quá đáng. Nhất định phải tìm cho ra lẽ. Thiệu Vy đứng lên, cô. Tôi phái đi tìm giám đốc!
Mẫn Thanh ngạc nhiên, anh đưa tay ngăn. Còn yếu lắm, em đừng đi Thiệu vy ạ!
Phi Hùng nhìn Thiệu Vy một cách lạ lẫm:
Một tuần với chị còn ít hay sao?Xin thêm Mẫn Thanh dỗ dành:
Nếu em muốn nghỉ thêm anh sẽ nói lại với giám đốc cho. Em đừng có ngại gì cả hết nhìn Phi Hùng rồi tới lượt nhìn Mẫn Thanh, Thiệu Vy chẳng hiểu gì cả nên hỏi lại:
- Gì mà một tuần rồi lại xin nghỉ thêm các người nói gì tôi chắng hiểu gì cả.
Phi Hùng lên tiếng trước:
- Vậy còn chị nghĩ gì về phong bì nầy.
- Thì giám đốc cho chị nghỉ' việc và đưa tiền bồi thường, chị cảm thấy lạ lắm.
Phi Hùng Vỗ tay, anh nhăn nhó mặt mày:
- Chị hai ơi! Giám đốc là cho phép bà chị nghỉ một tuần an dưỡng thôi.
Hiểu ra, Thiệu Vy thở phào nhẹ nhõm, cô lừ hai người:
- Nói thôi mà cũng không rành rọt gì hết.
Mẫn Thanh đứng lên, anh nói với Phi Hùng:
- Cậu ở đầy với Thiệu Vy tôi đi lấy thanh toán tiền viện phí, chúng ta cũng về luôn thể.
Phi Hùng nhanh nhẩu giành:
- Chuyện ấy anh hãy để cho em, ở lại đây mả dìu chị ấy ra xe.
Lườm Phi Hùng một cái, Thiệu Vy cằn chỉ được tổ nói bậy thôi hà. Chị không dám làm phiền đâu.
- Hả? Tôi nói bậy! Nhưng mà trúng tim đen hai người phải không?
Thiệu Vy nạt ngang:
- Thôi đi, đừng có nói bậy nữa, chị giận bây giờ đấy.
Phi Hùng cười hề hề rồi nhanh chân đi ra ngoài. Nhìn lên Thiệu Vy bắt gặp ánh mắt Mẫn Thanh nhìn mlnh một căch lạ lẫm.
Thiệu Vy quay mặt đi cố xua đi cảm xúc đang dâng trào trong lòng ...
Một chuyện bất ngờ đã diễn ra với Thiệu Vy. Điều mà cô không bao giờ mong muốn điễn ra.
Minh Huy xuất hiện. Mặt Thiệu Vy như tối sầm lại, cô ngoảnh mặt đi nơi khác:
Anh còn đến đầy làm gì nữa hả? Tôi không muốn gặp anh đâu.
Mặc cho cô lạnh nhạt, hờ hững, mặc cho cô xua đuổi trách móc. Minh Huy vẫn đến bên cô âu yếm như ngày nào:
- Em đau sao vậy Thiệu Vy!
Lắc đầu, Thiệu Vy lạnh lùng gắt lên thật.
- Mặc tôi, không cần anh quan tâm vậy đâu.
- Đừng mà Thiệu Vy, hãy để cho anh lo lắng em được không. Em đừng từ chốl nghe em.
- Cám ơn, tôi không cần đâu. Anh về đi.
- Em đừng vậy mà Thiệu Vy!
Nhưng Thiệu Vy từ chốl anh một cách quyết liệt:
Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa. Anh Thấy cô quá quyết liệt Minh Huy nhếch môi cười khinh khỉnh, nói một câu mai mỉa:
- Phải rồi, lúc nầy cô đâu cần tôl nữa. Hèn gì mà cô bỏ qua những lời xin lỗi những lo lắng của tôi. Cô giỏi đấy!
- Anh muốn nói gì?
- Muốn nói gì thì tự cô blết rồi đấy. Cô hắn ta luôn kề cận bên cô mà cô không chối bỏ tình tôi cho được.
Không thể chịu nổi những lời anh ta nói, Thiệu Vy thốt lên:
- Anh đi ra khỏi nhà tôi ngay, đi ngay!
Mẫn Thanh đã thế chỗ của tôi rui phải không, cô thật là dễ dàng đấy. Có mới cũ sao cô em?
Nghe giọng nói mai mỉa của anh ta, Thiệu Vy như muốn ngất lên. Giọng cô thật yếu đi kêu lên:
- Mẹ ơi! Mẹ ....
Bà Minh Ngọc chạy vào:
- Gì vậy Thiệu Vy? Sao con tôi thế này Thiệu Vy cố nói:
- Mẹ .... mẹ đuổi anh ta ... Thiệu Vy lại ngất xỉu trên cánh tay bà Minh Ngọc.
Bà Ngọc sợ hãi kêu lên:
- Cậu biến khỏi nơi nầy đi. Cậu làm con gái tôi khổ như thế nầy cậu chưa vừa bụng sao?
- Cháu ...
- Đi đi và đừng bao giờ đến đây nữa.
Minh Huy đành bước ra ngoài. Gặp Mẫn Thanh hai người nhìn nhau không nói gì. Thấy anh ta có gì đó không ổn, Mẫn Thanh đi như chạy lên phòng Thiệu Vy.
Thấy anh bà Minh Ngọc mừng rỡ:
- Mẫn Thanh con hãy gọi xe cấp cứu!
Man Thanh vốn đã biết chứng bệnh của Thiệu Vy nên anh bình tĩnh nói:
- Bác cứ để Thiệu Vy nằm xuống, lát cô ấy tỉnh lại. Bà nhìn Mẫn Thanh lo lắng:
- Làm như vậy liệu có ổn không?
- Bác an tâm đi! .... Lát sau, Thiệu Vy tỉnh lại, Cô nhận ra Mẫn Thanh:
- Anh đến rồi à? Anh ta đâu?
Ngồi xuống cạnh cô, Mẫn Thanh vờ hỏi:
- Em muốn hỏi ai?
- Minh Huy?
- Em đuổi anh ta chạy về không kịp còn hỏi.
Thiệu Vy quay mặt vào tường cô nói như có lỗi:
- Em còn mệt, anh thông cảm cho em nha! Kéo sửa lại nếp áo cho Thiệu Vy rồi nói.
- Vậy thôi anh về mai anh lại đến.
Bà Minh Ngọc và Mẫn Thanh bước ra khỏi phòng. Thiệu Vy nước mắt tuôn dài.
Cô chẳng biết mình khóc vì lẽ gì nừa ...
Một tuần lễ sau. Thiệu vy đi làm trở lại. Trông cô còn xanh xao lắm. Mặc dù ba mẹ cô hết lời khuyên bảo cô nghỉ làm ở nhà để giữ gìn sức khoẻ. Nhưng cô vẫn một mực chối từ ông bà đành chiều theo ý con.
Thấy Thiệu Vy, cả công ty như nhốn nháo lên hắn. Nhất là Ánh Nguyệt:
- Trời ơi! Mấyhôm nay ta được nghỉ phép có hay ho gì đâu.
Mỉm cười, Thiệu Vy bảo đùa:
- Nhờ vậy mà ta,được yên ổn đấy!
Ánh Nguyệt phụng phịu:
Mi làm như là ta quậy phá lắm vậy.
- Mi ồn ào chịu đựng không thấu luôn.
Không thèm để ý đến chuyện đó, Ánh Nguyệt lại hỏi:
- Sao hả? Khoẻ hẳn chưa?
- Rồi mới đến được nơi đây với mi nè.
Nguýt bạn một cái thật dài, Ánh Nguyệt phàn nàn:
- Trước không bệnh,bây giờ không bệnh nhằm lúc ta có việc lại bệnh, mi thật là ngốc?
Thiệu Vy vờ kêu lên:
- Vì sao mi bảo ta là ngốc chứ!
- Chắng ngốc thì còn là gì?
Mọi người cười vang. Ánh Nguyệt kéo ra một giỏ xách to đùng những trái cây, cô dúi vào tay Thiệu Vy:
- Cố mà ăn hết ngần ấy để lấy lại diện mạo xưa.
Nhìn túi trái cây mà Thiệu vy phải buộc miệng kêu lên:
- Ái chà, chắc mình phải mượn xe công ty chở mớ trái cây nầy ra chợ mất. .. Ánh Nguyệt chưa hiểu dụng ý câu nói của bạn nên giẫy nẫy:
- Đây là trái cây ở nhà của Hữu Nhân đấy, không có thuốc trừ sâu đâu.
Thiệu Vy thản nhiên nói:
- Ta định đem ra chợ lớn bán bớt đấy mà. Biết bạn ,chọc mình nên Ánh Nguyệt kêu. - Ê từ dười quê lên đây ta chỉ tặng mỗi mình mi thôi đấy!
- Đưa tay lên chặn ngực, Thiệu Vy bảo đùa:
- Vậy sao? Mi làm cho ta xúc động quá.
Phần nầy ta quyết sẽ ăn cho kỳ hết.
Phi Hùng xen vào:
- Ánh Nguyệt xấu nha! Chỉ cho mỗi mình Thiệu Vy. Mai mốt đừng có nhờ cậy gì mình nha!
Thiệu Vy mở túi la, cô bày đủ thứ trái cây lên bàn:
Mời Mẫn Thanh, mời Phi Hùng cả Nguyệt Ánh nữa, tụi mình cùng ăn cho vui.
Đang ăn, điện thoại reo, Ánh Nguyệt là người đứng gần nhất, cô nhấc điện thoại:
- Alô công ty ...
- Cho tôi gặp Thiệu vy!
- Có gì không! Tôi đây.
Đào biết không phải là tiếng của bạn mình, nên ân cần nói:
- Xin chị vui lòng cho tôi gặp Thiệu Vy!
Nhưng chị là ai, thù hay bạn. Đào sợ bị hiểu lầm nên nói nhanh:
- Tôi là Đào, rất cần gặp Thiệu Vy.
- Chị là Đào!
Nghe Ánh Nguyệt gọi tên ĐÀo, Thiệu Vy.
- Alô! Đào hả? Mi tìm ta có gì không?
- Mi còn làm việc phải không?
- Ứ, có gì không Đào?
Đào quan tâm:
- Có phải chuyện ấy làm cho mi trở nên suy nghĩ giây lát, Thiệu vy chối:
- Chác là không đâu.
Bên kia đầu dây, Đào gay gắt:
- Mi định giấu ta được sao hả?
- Mi về hồi nào vậy?
Sáng nay:
- Đi chơi có vui không Đào.
- Thiếu mi cũng thẳng có gì vui cả.
- Xạo ghê!
Mà nầy mi và Minh.Huy cớ nối lại tình xưa không.
- Chén nước đổ đi rui hốt lại làm sao đầy được - Chặt lưỡi, Đào khuyên:
- Nếu xảy ra làm khổ cả hai thì thôi thà đừng nói chuyện chia lìa.
- Cám ơn mầy quan tâm. Nhưng ta đã quyết thì không gì lay chuyển được cả.
- Ta hiểu mi mà!
- Vậy thì đừng nên khuyên gì nữa cả.
Ngừng một chút, .Đào lại hỏi:
- Trưa nay mi có tiết mục gì chưa?
- Muốn rủ ta đi ăn trưa phải không?
- Ừ, ta muốn bồi dưỡng cho mi thôi. Ta vừa phát hiện một quán ăn tuyệt lắm.
- Hừ, mi lúc nào cũng ăn với uống. Được rồi trưa lại công ty chở ta đi với.
- Xin tuân lệnh.
Thiệu Vy bật cười:
Nhỏ nầy lớn rồi mà như con nít. Vậy thôi cúp máy đi kẻo lại hết tiền đấy.
Vì mi ta hết tiền cũng đáng lắm mi. Thôi trưa gặp lại nhé! |
Dien dan thao luan
Dien dan thao luan
| | |