Công cụ nghe nhạc |
|
Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:
 |
|
11
Như vẫn chưa tin lời hai người nói Sương Mai, trở giọng mai mỉa: - Hai người tốt đến vậy sao? Đến lượe bà chủ quán lên tiếng: - Ai là người nhà của cậu ta thì thanh toán tiền rồí đem cậu ấy về đi. - Đào nhìn Sương Mai hỏi lại một cách mai mỉa: - Sao hả? Ai sẽ là người thanh toán tiền cho anh ta? Cô hay là chúng tôi. - Chẳng thèm để ý đến câu nói của Đào, Sương Mai bước theo bà chủ quán: - Anh ấy uống với ai mà đến say khước như vậy? Phảy tay, bà chủ quán kể: - Với ai đâu. Chiều nay cậu ấy đến một mình ngồi uống hết mấy chai bia luôn đó. Sương Mai lẩm bẩm: - Uống một mình ư? Vậy còn hai cô kia? - Họ vừa mới đến thôi. Trả tiền cho chủ quán, Sương Mai bước đến bên Minh Huy: - Mình về thôi anh! Minh Huy lè nhè: Thiệu Vy, em dừng có bỏ anh đi nữa nhé! - Hứa với anh đi Thiệu Vy! - Cả ba nhìn nhau sửng sốt. Thiệu Vy nắm tay Đào: - Mình về đi Đào. Nhưng Đào lo lắng: - Anh ấy ... Lắc đầu một cách cương quyết. Thiệu Vy kéo bạn: - Về thôi, chúng ta xong nhiệm vụ rồi. - Đi theo bạn Đào vẫn còn nhiều thắc mắc, nhưng cô không tiện hỏi. - Còn Thiệu Vy thì đang nghĩ gì Đào vô phương biết. Giữa họ đã xảy ra ehuyện gì thế. - Ai có lỗi với ai! Nhưng nhìn vào hoàn cảnh thực tế thì rõ ràng Minh Huy có khả năng là người đã phản bội lại tình yêu giữa hai người ... Buổi sáng tại công ty. Ánh Nguyệt vui vẻ phát thiệp mời cho mọi ngựời: - Xin mọi người nể mặt Ánh Nguyệt này mà đến đự đông đủ nhé. Cầm thiệp hồng trên tay Thiệu Vy chợt thấy buồn. Nếu kbông có chuyện xảy ra có lẽ mình cũng chuẩn bị phát thiệp mời cho mọi người. - Ý nghĩ đó không lọt,qua mắt của Mẫn Thanh: - Em đang buồn sao Thiệu Vy? Lắc đầu, mỉm cười, Thiệu Vy chối: - Làm gì có, em đang mừng cho Ánh Nguyệt đấy! Mẫn Thanh lắc đầu, nhìn cô thông cảm: Mừng cho Ánh Nguyệt' nhưng lại buồn cho em phải không? Quay mãt đi, ThiệuVy lắc đầu, cô chống chế. - Em đã quên hết lồi anh ạ! Mẫn Thanh thừa lúc tấn công. - Nghĩa là có thể bắt đầu làm lại từ đầu. Thở dài, Thiệu Vy chớp mắt nhìn anh: - Em chưa thể nghĩ đến điều gì trong lúc này đâu anh ạ! - Nghĩa là anh vẫn phải chờ em phải không! - Không, em không nói như vậy. Em xin anh hãy cho em một thời gian. Mẫn Thanh cố an ủi: Thiệu Vy à, em càng kéo dài, em càng đau khổ hơn. Hãy để cho anh xen vào cuộc sống của em, anh sẽ giúp em quên đi tất cả. Nhìn sững vào anh, Thiệu Vy hỏi một cách nghi ngờ: - Liệu em làm vậy có đúng không? Anh không thấy như vậy là tổn thương à? Nắm tay cô, Mẫn Thanh xiết nhẹ, giọng đầy tha thiết: - Anh chẳng thấy gì cả. Ngoài sung sướng và hạnh phúc khi được nhận tình yêu từ em đó. - Em hiểu, nhưng liệu anh có quá vội vàng khi nói tiếng đó không? Lắc đầu, Mẫn Thanh nhìn thắng vào mắt cô mà nói: Anh chờ đợi ngày này đã lâu lắm rồi Thiệu Vy ạ! - Điều này thì Thiệu Vy có thề biết. Và người con gái nào có thể đến độ không nhận ra có người đang đeo đuổi và thương mình. - Nhưng chuyện còn mới quá em chưa thể chấp nhận ngay được. Tươi nét mặt Mẫn Thanh lại nói: - Anh sẽ chờ em mà Thiệu Vy! Nhất định anh sẽ chờ em. Nhìn cử chĩ và nghe lời nói của anh, Thiệu Vy cảm nhận được anh yêu cô thật lòng. Biết vậy thôi, chứ cô làm sao mà đáp lại tình yêu cao cả chân thành của anh một sớm một chiều được. Thấy cô im lặng, Mẫn Thanh nói tiếp: - Hãy quên người đã qua. Em nên nghĩ phía sau em còn có anh luôn quan tâm em đấy! Thiệu Vy nói bông đùa: - Làm vậy anh không sợ người yêu anh giận sao? Mẫn Thanh nhìn cô đắm đuối: - Anh không sợ. Vì người anh yêu luôn đứng trước mặt anh đây mà. Quên đi bao phiền muộn,Thiệu Vy bảo đùa: - Anhyêu người ta thì chắc gì người ta yêu anh. Mẫn Thanh nói chắc chắn: Bây giờ thì chưa yêu, nhưng anh tin một ngày nào đó cô ấy sẽ yêu anh. - Cười khúc khích, Thiệu Vy lắc đầu: Anh có niềm tin mãnh liệt ở cô ta quá. Mẫn Thanh triết lý: - Đã yêu thì phải tin tướng người mình yêu chứ em. Mỉm cười lắc đầu Thiệu Vy nhận xét: - Coi bộ anh lạc quan ghê nhỉ. - Đừng chọc anh mà em. Phát xong thiệp Ánh Nguyệt quay trở lại: - Làm gì mà hai người vui quá vậy? Thiệu Vy vẫn để nụ cười trên môi, cô nói với Ánh Nguyệt. - Vui lây niềm vui của mi đó mà. - Thật sao? - Mừng cho mi thật đó. Nắm tay bạn, xúc động Ánh Nguyệt lắc lắc: - Mi lúc nào cũng là người bạn tốt của ta đấy! Mẫn Thanh xem vào: - Vậy là anh không tốt hả? Ánh Nguyệt chu môi cô nói một cách thật lòng: - Tốt,anh là người rất tất nữa là khác. hưng tôi yêu cầu anh hãy giúp cho Thiệu Vy vui trở lại. . Mỉm cười nhìn Thiệu Vy Mẫn Thanh nói một câu đầy ý nghĩa: - Anh luôn sẵn lòng. Nhưng ngại một điều là Thiệu Vy không nhận thôi. Ánh Nguyệt tròn mắt, cô lắc đầu phán một cáu: - Trời đất ơi! Chưa chi mă anh đã chặn đầu chặn ngõ rồi còn gì. Thiệu Vy thấy họ nói mãi cũng chĩ có bao nhiêu đó thôi nên nói to: - Có chịu làm việc chưa thì nói. Tôi mà gõ điện thoại thì đừng có trách. Mẫn Thanh nói với Ánh Nguyệt: - Đấy, cô có sợ chưa ở đó mà nói hoài. - Vờ như sợ hãi cô le lưỡi. - Sợ chứ, sợ mất việc lắm. Thiệu Vy nguýt dài: Mi mà sợ gì cơ, sắp tới có người bao nuôi trọn gói luôn cơ mà. Ánh Nguyệt cười phá lên: - Trời ơi! Mi làm như là đi tham quan du lịch không bằng. Bao trọn gói gì chứ! - Hổng phải sao? Bao ăn, bao ỡ, bao ngủ ... suốt cuộc đời còn gì? - Câu nói của Thiệu Vy làm mọi người phải bật lên tiếng cười vang ... Buối tối, Mẫn Thanh vừa về đến nhà đã thấy có chiếc xe lạ đậu trước sân nhà. Biết có khách anh dịnh đi vòng qua ngõ sau để vào nhà nhưng đã bị Mẫn Thy phát hlện, cô bé kêu lên: - Ôi, anh hai! Ngồi cạnh Mẫn Thy còn có một cô gái lạ. Mẫn Thanh kịp gật đầu. Cô gái cũng nhoẻn miệng cười rồi gật đầu đáp lại: - Em chào anh! |
Dien dan thao luan
Dien dan thao luan
| | |