Công cụ nghe nhạc |
|
Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:
 |
|
10
Nghe con nói vậy bà có an lòng đôi chút: Làm mẹ như bà ai chẳng hiểu được tính của con. Bề ngoài cứng rắn lòng thì lại mềm yêu ... Suốt một tuần lễ Thiệu Vy đi làm đều tránh mặt Minh Huy. Dù có buồn nhưng cũng phải cắn răng mà chịu. Rồi sẽ quên đi. Thiệu Vy! Nhận ra Minh Huy, cô kẽu lên trong bụng. Trời ơi! Vậy là phải chạm mặt rồi! - Là anh đó à? Lời của Minh Huy như van xin: - Cho anh gặp em vài phút được không? Để làm gì? Giữa chúng ta đâu còn gì nữa đâu mà nói. Minh Huy nhăn mày: - Chẳng lẽ chúng ta không còn gì để nói nữa sao em? Nhướng mày, Thiệu Vy trả lời một cách thẳng thừng: - Đúng vậy. Anh nên sống với thực tại của mình đi đừng làm kẻ thứ ba thêm đau khổ. - Em nói vậy là sao hâ Thiệu Vy! Cười nhạt, Thiệu Vy báo: - Chuyện ấy từ anh hiểu lấy! Chào anh? Nhưng Minh Huy đã nhanh tay chụp lấy cánh tay của cô: - Anh hứa sẽ sửa đổi, hãy cho anh cơ hội đi Vy! Thiệu Vy ấm ức cô không dằn được tức giận: - Anh là người độc đoán ấu trĩ, còn nữa người lòng dạ hẹp hòi, chưa chi anh đã cặp người khác rồi. Anh nên xem lại mình đi. Minh Huy không ngờ Thiệu Vy có phản ứng mạnh như vậy. Tức giận anh cũng hét lên: - Cô có hiểu mình vừa nói gì không? Cô thấy như thế là mình quá đáng không? Cô lầm rồi Thiệu Vy ạ! Bật cười Thiệu vy mai mỉa: - Tôi lầm! Anh nói đi với bồ khác đi và vũ trường. Vậy là anh đúng hay sai? Anh nói đi! Biết mình và một phút giận hờn mà làm điều cấm kỵ. Minh Huy ỉu xìu như quả bóng xì hơi: - Anh ... anh xin lỗi. Đó là vì anh quá giận em thôi. Nhìn anh như trân trối Thíệu Vy mím môi nén giận: - Tôi làm gì anh phải giận. Tôi có lỗi gì với anh, anh nói đi! Minh Huy đuối lí trước những câu hôi của Thiệu Vy anh van xin: Chỉ vì anh quá yêu em mà thôi. - Cười nhạt, Thiệu Vy lắc đầu: Tôi chợt nhận thấy anh chưa hề yêu tôi, mà anh chỉ yêu cái tôi của mình mà thôi. - Xin lỗi, anh sai rồi! Muộn mất rồi anh. Từ nay xem như đường ai nấy đi. Tôi và anh chấm dứt tại đây. Nói xong Thiệu Vy lên xe nổ máy, mặc cho Minh Huy đứng nhìn theo. Minh Huy lẩm bẩm một mình, có lẽ do thằng ấy. Được, tôi không để yên cho các người tự toại đâu. Vào đến công ty, Thiệu Vy gặp lại Ánh Nguyệt: - Nè, sao đi trễ vậy? Đang còn bực. Thiệu Vy đáp gay gắt: - Trễ rồi sao? - Hả? Hôm nay dỡ chứng vậy ta!Ê, bộ gặp "quỉ sa tăng" hả? Nghe câu hỏi eủa bạn, Thiệu Vy dù không muốn cũng phì cười: - Nói vớ vẩn gì vậy? - Có phải mi vừa gặp Minh Huy không? - Hỏi chi vậy? Ánh Nguyệt cằn nhằn: - Nếu dứt khoát được thì dứt khoát, còn không thì thôi. Anh ta cứ điện gọi mi liên tục. - Vậy thì mi cứ bầo rằng Thiệu Vy không còn làm ở đây nữa. Vậy là mi không còn bị quấy rầy nữa. Ánh Nguyệt sáng mắt, kêu lên: - A, như vậy mà ta cũng không nghĩ ra. Thiệu Vy véo mũi bạn: - Vậy mà cũng xưng là người thông minh nhất. Ánh Nguyệt chợt nói: - Nầy, mi hôm nay trực luôn phần của ông phó đấy nhé! - Anh ấy đi đâu? Lắc đầu, Ánh Nguyệt bảo: - Ta cũng không biết, anh ấy chỉ điện vễ báo là bận chuyện đột xuất. Thiệu Vy nói đùa: - Đi xem mắt vợ chứ còn gì? Lắc đầu, cười hì hì Ánh Nguyệt nhìn bạn chăm chăm: - Hỏng cé đầu. ta biết anh ấy đang yêu một người. Thấy bạn có vẻ bí mật Thiệu Vy ghê mắt vào hỏi thật nhỏ: - Ê, ai vậy nhỏ? Ai mà may mắn dữ thế. - Mi không biết thật hả? - Thật. - Mi có muốn biết không? Gật nhẹ đầu, Thiậu Vy bảo: - Mi nói đi. - Là ... - Là ai? - Mi làm gì mà sốt ruột vậy hả? - Thì ta cũng chỉ muốn biết ai mà lọt được ''mắt xanh" của anh ấy. Cười hì hì, Anh Nguyệt nhìn bạn: - Cô ấy gần đây thôi. - Chung công ty mình à? - Chắng những vậy mà còn ... mà còn ... - Còn làm sao? Chung phòng nữa, người ấy chính là mi đó. Thiệu Vy né tránh cái vuốt mũi của bạn, cô kêu lên: - Ê, đừng giỡn vậy dễ mất lòng lắm đấy! Ánh Nguyệt thôi không cười nữa. Mà nói một cách nghiêm túc: - Đây là chuyệa nghiêm túc. Ta đâu thể đùa. - Nhưng mà ta ... - Đưa tay ngăn, Ánh Nguyệt phân bua: - Anh ấy biết mình yêu đơn phương, nên chấp nhận chịu khổ một mình. - Nhưng tại sao anh ấy phải làm vậy? Ngẫm nghĩ Ánh Nguyệt nói theo sự hiểu biết của mình: - Không phải anh, mà do con tim của anh điều khiển. - Coi bộ mi rành tâm lí dữ nha! Ánh Nguyệt hí hửng nói: Bởi vậy ta mới được anh Hữu Nhân để ý. - Chẳng dễ ghét chưa. Điên thoại lại reo, Ánh Nguyệt hất hàm: - Lại tìm mi đó. Nghe đi! Lắc đầu từ chối, Thiệu Vy đẩy cho bạn: - Mi nghe đi. Nhưng Ánh Nguyệt lờ đi: - Hôm nay mi trực chứ chẳng phải ta. Ta làm việc mình đây. Buộc lòng, Thiệu Vy phải nhấc máy: - Alô! Công ty ... Cho tôi gặp Ánh nguyệt! Quay nhìn Ánh Nguyệt, Thiệu Vy nói to: Anh muốn gặp Ánh Nguyệt hả? Nó ... Nghe nói đến tên mình biết là của Hữu Nhân, cô giành máy: - Alô! Ánh Nguyệt đây! - Trưa em có rảnh không? - Mời em đi dùng bữa trưa hả? - Đúng vậy. Ánh Nguyệt nhìn Thiệu Vy nheo nheo mắt, rồi nói: Cho em đăng ký thêm một suất được không? Hữu Nhân cười: - Được chứ, nhưng không phải là đối thủ của anh là được rồi. - Chắc chắn là không rồi. - Vậy thì được! Thôi nghe! Hẹn gặp lại. Thiệu Vy lắc đầu: - Tình tứ ghê nhỉ! Đặt ống nghe xuống, Ánh Nguyệt rủ: - Trưa mi đi dùng cơm với ta nhé! Lắc đầu từ chối, Thiệu Vy nói đùa: - Ta chẳng muốn làm kỳ đà đâu. - Mi đừng có nói xàm nữa ta mời mi là có thiện chí đàng hoàng. Nhưng thiệu Vy câm thấy ngại nên nói: - Được rồi, mi và anh ấy dùng bữa tự nhiên, ta đi một mình được rồi. - Ai mà nỡ em bô bạn một mlnh, ta đâu có ích kỷ vậy. Nhưng Anh Nguyệt đâu dễ dàng bỏ qua cho Thiệu Vy Cô kéo bạn đi cho bằng được. - Không đành lòng để bạn lôi kéo mình mãi nên Thiệu Vy gật đầu: Nhỏ nầy ghê thật nha, dai như kẹo bạch nha vậy. Ánh Nguyệt biết mình có thể rủ được bạn nên cười hì hì: - Nói gì thì nói, miễn mi chịu đi cùng ta là được rồi. Thiệu Vy lại dọa: - Nói trước nha ta ăn dữ lắm đấy. Coi chừng túi của anh lại bị sách đấy. Cong môi lại cãi, Ánh Nguyệt khoát tay: - Cho mi ăn thỏa thích luôn. Mẫn Thanh xuất hiện, anh nhìn hai người ngạc nhiên: - Ủa, hai cô định đi đâu mà coi bộ vui vậy? Nhìn đồng hồ, Ánh Nguyệt nhăn nhó: - Anh nghĩ thử xem giờ nầy tụi tôicó thể làm gì được nữa. Là đi ăn cơm thôi. Mẫn Thanh sáng mắt, anh nói như reo: - A, tôi cũng đang bị kiến cắn bụng nè, có thể rủ tôi một tiếng không vậy hà? Ánh Nguyệt nhìn Thiệu Vy như muốn hỏi, cô hiểu ý bạn nên nhẹ gật đầu: - Vậy cũng tốt thôi Cùng lắm là thêm một đôi đũa và một cái chén. Ánh Nguyệt xen vào: Và có người tính tiền thay cho mình nữa. Mẫn Thanh mỉm cười lắc đầu: - Chuyện nhỏ. Ánh Nguyệt giục: - Vậy thì đi! Anh ấy đang chờ. Mẫn Thanh nói nhanh: - Hữu Nhân! Ánh Nguyệt vui vẻ gật đầu: - Còn ai trồng khoai đất nầy, chính là anh. Cá ba cùng cười rồi bước ra xe. Buổi chiều, khi tan sở Thiệu Vy cho xe chạy đến siêu thi để mua ít đồ dùng. Vừa khóa xe chưa kịp quay lưng thì Minh Huy xuất hiện đứng chắn ngang đường đi: - Thiệu Vy! Anh muốn nói chuyện với em. Cười nhạt, Thiệu Vy đưa mắt nhìn anh chăm chăm: Nói chuyện với tôi ư? Tôi nghĩ ... giữa chúng ta đâu còn chuyện gì để nói với nhau nữa: Nhăn mặt một cách khổ sở, Minh Huy năn nĩ: - Dù sao thì chúng ta cũng có ngần ấy thời gian để mà ta luyến chứ em? Mím môi cố nén đi cơn giận. Vì Thiệu Vy biết có giận anh ta cũng vô ích thôi: - Đối với tôi như vậy là đủ lắm rồi. Xin anh hãy để tôi được yên. - Nhưng anh thì đau khổ chỉ cô cái nhớ thương em thôi cũng làm cho anh muốn điên lên mất. Cười hắt ra, giọng mai mia, Thiệu Vy nói: - Vậy sao? Tôi tường anh không còn thời gian để mà nghĩ đến chuyện khác. - Em lúc nào cũng nghĩ anh như vậy. Cho nên em đâu có hiểu được anh đã khổ sở như thế nào? Vẫn giọng lạnh lùng, Thiệu Vy nói dứt khoát: - Xin lỗi, tôi không có thời gian rảnh để mà tiếp anh đâu. Chợt thay đổi thái độ, Minh Huy cười một cách chầm biếm: - À, phầi rồi, lúc này em đâu có thời giời để mà nói chuyện với tôi. Cô cũng tài thật, mới chia tay với tôi thì đã mồi chài được gã khờ kia rồi. Quá tức giận về cau nói khinh thường, khích bát của Minh Huy, Thiệu Vy bật cườ: - Hừ! Tôi không ngờ anh cũng chỉ là kế tầm thường có đầu óc gàn gở như vậy. - Cồ dám mắng tôi ư: Cô biết mình vừa nói gì không? Lại cười, Thiậu Vy quắc mắt nhìn anh: - Anh quả đúng là người hẹp hòi ích kỷ. - Tại sao anh chẳng chịu nghĩ về mình xem sao? - Với tôi anh đối xử như thế nào? NhưngMinh Huy lại đổi giọng lời anh nghe ngọt ngào: Thiệu Vy xem như là lỗi ở anh tha thứ cho anh một lần. Lắc đầu, Thiệu Vy nói một cách lạnh lùng. Anh đã xem thường tôi, làm tim tôi rỉ máu, tôi không thể tha thứ cho anh được. - Anh làm em đau hay chính Mẫn Thanh làm em muốn xa anh. - Hừm! Lại nói bậy nữa rồi. Đầu óc anh ta thật ra đã cô vấn đề rồi mà. ThiệuVy cảm thấy tức lắm. Nhưng cô vẫn nói một cách nhẹ nhàng: - Tôi với anh thật ra cũng không có chuyện gì để nói nữa. Việc tôi có quan hệ với ai đi với ai chuyện ấy cũng không liên quan tới anh. Thiệu Vy bước đi. Nhưng đã bị Minh Huy kéo lại: - Thiệu Vy, em hãy nhớ anh lúc nào cũng yêu em cả, và luôn nghĩ về em. - Đủ rồi anh, tôi nghe điệp khúc ấy đã phát chán luôn đấy. - Thiệu Vy, em cạn tình với anh vậy sao? Quay lại, Thiệu Vy nói tiếp: - Còn nữa, từ đây vầ sau tôi mong anh hãy giữ thể diện cho mình là đừng nên điện cho tôi nữa dù là ở công ty hay ở nhà. - Em ... Thiện Vy quay gót, mặc dù cô biết Minh Huy vẫn còn đứng đó. Thiệu Vy lắc đầu như cế xua đi bao phiến phức còn vươn lại trong đầu mình: Mấy đêm nay cô trằn trọc không sao ngủ được. Cô chẳng hiểu Minh Huy là ngllời như thế nào nữa. Mới giận nhau đó thì đã có thể cặp tay với người yêu mới rồi. Rất có thể anh yêu mình đó chỉ là giả dối ... Thôi không thêm suy nghĩ nữa. Mua đồ rồi về với cha mẹ vui hơn. - Mua nhiều đồ vậy Thiệu Vy? Ngẩng lên nhìn, Thiệu Vy nhoẻn miệng cười với Hữu Nhân. - Anh Nhân đi một mình sao? Hữu Nhân mỉm cười gãi đầu: - Đi mua quà tặng sinh nhật nhạc mẫu tương lai. Thiệu Vy đưa tay vỗ trán: - Ôi, tôi thật đãng trí chút nữa tôi quên mất đi rồi. Hữu Nhân cười khì: - Vậy thì mình cùng mua. Tần ngần giây lát, Thiệu Vy chép miệng: - Mua quà gì cho hợp đây? Hữu Nhân lại nói: - Tôi đứng đây cũng gần tiếng đông hồ rồi, mà vẫn chưa biết mua gì cả. Cũng may là gặp Thiệu Vy. Xa xoa hai tay vào nhau, Thiệu Vy cũng lắc đầu: - Điều này tôi còn kém hơn anh nhiều. Lựa chọn mãi, Thiệu Vy và Hữu Nhân cuối cùng cũng chọn được quà, Hữu Nhân bảo: - Cám ơn cô, nếu không gặp cô chắc tôi còn đứng đây lâu lắm! Thiệu Vy cười, cô cũng lắc đầu khiêm tốn: - Anh cũng có mắt tinh tế hơn bọn con gái tụi này nhiều. Nở nụ cười hiền, Hữu Nhân từ chối: Thiệu Vy nới vậy chứ tôi rất vụng về vấn đề ấy. - Anh thật rắt khiêm tốn. Cả hai bước ra xe. Hữu Nhân chủ động nói trước: - Mình chia tay ở đây hẹn tối mai gặp lại tại nhà Ánh Nguyệt. - Vâng! chào anh ... - Xin chào chị! Rất ngạc nhiên nhìn người đối diện, Thiệu Vy lắc đầu: - Tôi chưa hề biết chị. - Hừm, tôicó nói là quen chị đâu. - Nhưng ở đây chi có mình tôi và chị. - Cũng đúng thôi! Thấy chị ta rất lạ, Thiệu Vy cảm thấy lo: - Vậy thì xin chào chị! Thiệu Vy dợm bước đi thì bị chị ta gọi giật lại: - Này, tôi vẫn chưa nói hết câu mà. Tỏ thái độ khó chịu Thiệu Vy lắc đầu: - Xin lỗi, tôi không có thời gian để đùa với chị đâu. - Nhưng tôi cũng đâu có đùa. - Vậy thì chị muốn gì? - Có thật sự thắc mắc muốn biết chuyện gì không? Thiệu Vy mím môi, cô tỏ thái độ bực bội: Nếu chị vẫn không nói thì tôi xin đi đây. - Nhưng ai cho phép chị đi. ' - Nhưng cũng đâu có ai lấy quyền ngăn tôi được. Nếu tôi đi thì chị làm gì tôi nào? Hất mặt về phía Thiệu Vv, chị ta nói như ra lệnh: - Chị đi thử xem! Dừng lại, Thiệu Vy nhìn xoáy vào người đối diện: - Buồ n cười ghê, tại sao tôi lại phải sợ chị chứ. Nhưng vì tính tò mò, tôi muốn ở lại xem chị giở trò gì đây? - Bật cười, chị ta báo: - Cũng biết điều đấy! Nhưng tôi nói trưới, tôi rất ít thời gian. - Tôi tự giới thiệu, tôi tên là Sương Mai. - Tôi nhớ là mình chưa từng nghe đến tên ấy! - Và còn chị là Thiệu Vy người yêu cũ của Minh Huy. Khoanh tay trước ngực Thiệu Vy hất mặt: - Vậy thì đã sao? - Chị và Minh Huy đã chia tay nhau. Lắc đầu từ chối, Thiệu Vy trả lời: - Đó là chuyện riêng của chúng tôi, tôi không cần phải nói. Sương Mai gầm gừ: - Hừ, chị cũng ma lanh lắm. Nhưng tôi cũng cần nhắc cho chị biết Minh Huy bây giờ là của tôi. Bật cười, Thiệu Vy nói một cách mai mỉa: - Tôi nghĩ chị đã tìm lầm người rồi. Và tôi và anh ấy chẳng còn gì của nhau cả. - Điều này ta cũng thường nghe Minh Huy nói như vậy. Nhưng ta thì muốn nghe cô nói mà thôi. - Vậy thì hôm nay cô đã được tỏ rõ còn gì. Sương Mai lại dọa: - Từ nay tôi cấm chị không được gặp Minh Huy nữa. Thiệu Vy hơi nhíu mày, con người này ăn nói thật chướng tai: Tôi nghĩ chị chưa đủ tư cách để nói với tôi câu ấy đâu. Nhưng dù sao tôi cũng cho chị một niềm tin. - Nghĩa là sao? - Tôi chẳng bao giờ muốn gặp con người ấy đâu. Từ phi anh ta đừng tìm đến tôi. Sương Mai biết những lời của Thiệu Vy nói là sự thật, nên gật đầu: - Chị an tâm, có lẽ anh ấy sẽ chẳng tìm chị nữa đâu. Cười nhạt, Thiệu Vy xua tay: Nếu được vậy thì may mắn cho tôi lắm rồi! Tôi đi được rồi chứ! - Được chị đi đi! Thiệu Vy chẳng thấy buồn chút nào. Cô thở phào nhẹ nhõm. Như vậy cô sẽ được thoải mái hơn. Ít ra anh ấy không còn quấy rới mình nữa ... Một tuần sau, gần chín giờ đêm. Đào gọi điện đến cho Thiệu Vy: - Alô! Thiệu Vy nghe đây! - Đào nè! Thiệu Vy nói như quát qua máy: - Làm gì mà gọi giờ này? - Có chuyện mới gọi. Mi mau mau đến quán ... Nhăn mặt, Thiệu Vy hỏi: - Đến đó làm gì giờ này? Ta đang ngủ mà. - Mọi chuyện mi sẽ rõ. Hãy đến đây nhanh. Tần ngần, Thiệu Vy như chẳng tí nào. - Không đi có được không Đào. - Đào kêu lên: - Ôi, mi làm sao vậy? Hãy đến đầy nhanh. Chỉ có mi mới giải quyết được thôi. Nhựng mà chuyện gì mới được. Đến đây đi Thiệu Vý thê thảm lắm. Nghe giọng nói của bạn, Thiệu Vy biết là có chuyện rồi. Cô khoác chiếc áơ rồi đi ra phòng mẹ mình. - Con ra ngoài một chút nghe mẹ. Bà Minh Ngọc lo lắng: - Sao khuya vậy con? Nhỏ Đào gọi đến bảo có chuyện gấp lắm. - Nhớ đi nghe con. Nhớ cẩn thận đó. - Vâng ạ! - Thế là Thlệu Vy lấy xe đến tìm Đào. Vừa thấy bóng cô Đào đã nhanh nhảu nói: - Mi đến kịp lúc lắm. Hãy dẹp của nợ này đi. Nhìn thấy Minh Huy say khướt gục tại bàn. Thiệu Vy thoáng chút ngỡ ngàng, nhưng rồi cô trấn tĩnh lại ngay: - Chuyện anh ta say đâu có liên quan gì đến ta. - Hử, mi nóì gì vậy? Anh Huy đang say mà: - Thì đang say, nhưng mà mi gọi sai địa chỉ rồi. Nhăn mặt, Đào nhìn bạn: - Chằng lẽ mi và anh ấy ... Lắc đầu, Thiệu Vy cắt ngang lời bạn: - Không còn gì với nhau nữa. Nghĩa là đã chia tay. - Và anh ấy đã có niềm vui mới. Đào lắc đầu, cô kêu lên: - Loạn, loạn hết rồi sao? Tại sao hai người phải đến nước này chứ? Cười gượng Thiệu Vy lắc đầu: - Chẳng hợp nhau thì chia tay thôi. - Nhẹ nhàng vậy sao Thiệu Vy: Ngồi xuống băng đá. Thiệu Vy nói: - Vậy chứ mi bảo phải đao to búa lớn à. - Làm như vậy đâu có văn minh: Nhìn bạn một cách nghi ngờ, Đào hỏi: - Chuyện này là do mi chủ động? - Sao mi lại hỏi thế? Nhìn Minh Huy rồi nhìn bạn, Đào bảo: - Nhìn cảnh sống của hai người thì biết. - Vậy sao? - Ta nói đúng chứ! Sai trăm phần trăm. Rồi Thiệu Vy lắy máy ra bấm số, cô lại nói với bạn: Hãy chờ xem chuyện gì xảy ra. Đào thắc mắc: - Sương Mai là ai vậy? - Là một cô gái xinh đẹp. - Ta không hỏi khía cạnh đó! Nử nụ cười bí ẩn, Thiệu Vy nhắc nhỡ: - Vầy thì hãy kiên nhẫn chờ đi sẽ có đáp án cho mi ngay bây giờ. Một chiếc xe dừng lại trước quán. Nhận thấy Thiệu Vý, Sương Mai lên tiếng: - Là cô à? - Không thèm ngạc nhiên về cách xưng hô của cô ta, Thiệu Vy hất hàm chỉ về phía Minh . Huy đang gục đầu: - Hãy đem anh ta về đi chị quản lý người yêu như vậy đó sao? Sương Mai kêu lên: - Minh Huy! Thấy anh say khườt, hơi cau mày, Sương Mai nhìn Thiêụ Vy nghi ngờ: - Cô phục rượu anh ấy à. Thiệu Vy nhìn Sương Mai hôi lại bằng giọng bực bội: - Chị hỏi một câu thật hồ đồ. Tôi làm gì phải phục rượu anh ấy. Sương Mai nhìn Minh Huy,cô lắc đầu. - Làm sao mà anh ắy say đến như vậy chứ! Chẳng do cô thì còn tại ai? Thiệu Vy nhìn Đào, Đào cũng bực hội, nên vội lên tiếng: - Chị là gì của Minh Huy mà xem ra quan tâm nhiều đến vậy? Quắc mắt nhìn hai người con gái Sương Mai nghiến răng: - Nghĩa là hai cô ... Đào biết Sương Mai định nói gì nên nghiêm giọng lên tiếng: - Này, chị nên có cái nhìn thoáng một chút. Chúng tôi vó tình đi qua đầy thôi. Dẫu sao thì giữa anh ta và cbúng tôi cũng còn chút tình bạn, nên cho chị hay đó. |
Dien dan thao luan
Dien dan thao luan
| | |