Công cụ nghe nhạc |
|
Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:
 |
|
9
Xoay một vòng cho Mẫn Thanh xem Ánh Nguyệt hỏi: - Anh thấy tôi có ,tệ lắm không Mẫn Thanh nhận xét: - Cũng tạm được, chưa đến nỗi xấu như Thị Nở đâu. Nhăn mặt, Ảnh Nguyệt nói như rên rỉ: - Tôi xấu vậy sao anh? Thấy cô buồn Mẫn Thanh cũng không nỡ đùa nữa: Cô cũng xinh đẹp lắm nên Hữu Nhân nó mới mê mệt đấy. Nhắc đến Hữu Nhân, Ánh Nguyệt đỏ mặt vì mắc cỡ: - Chiều nay anh cho tôi về sớm một chút nghe. - Về sớm! Chi vậy? Ánh Nguyệt uốn éo, bẻ tay mắc cỡ: - Tôi ... tôi ... Hẹn hò phải không? Mỉm cười, Ánh Nguyệt nói nhỏ: - Biết rồi mà còn hỏi. Tôi vâ Hữu Nhân hẹn đi chơi. Mẫn Thanh bật cười reo lên: Trời đất, hai người làm nhanh vậy sao? Ngoái lại nhìn anh, Ánh Nguyệt có lời khuyên: Tình yêu là phải "tốc độ'' anh ạ. Chứ lừng khừng như anh thì bị người ta phỗng tay trên mất. Nhìn thấy Ánh Nguyệt vui vẻ yêu đời mà anh cảm thấy chua xót cho mình. Phải chi anh và Thlệu Vy được như Hữu Nhân và Ánh Nguyệt thì vuí vẻ biết bao nhiêu. Thấy anh im lặng Ánh Nguyệt lên tiếng: - Anh đang nghĩ gì vậy? - À không. Ánh Nguyệt góp ý chần thành: - Anh nghe tôi đi. Ngày mai cứ hãy mua đóa hoa tặng chị ấy đi. Anh sẽ biết kết quả ngay. - Lại tặng hoa ư? Tại sao các cô vẫn thích hoa nhỉ? - Câu chuyện bị gián đonn khi Thiệu Vy xuất hiện. Trên miệng cô là một nụ cười tươi tắn: - Xin chào! Ánh Nguyệt kêu lên khi phát hiện hôm nay Thiệu Vy mặt áo mới: - Ôi, hôm nay mi đẹp ghê nha! Có hẹn người ta phải không? Thiệu Vy thẹn đỏ mặt: - Áo cũ rồi mà! - Nhưng ta mới thấy lần đầu. Mi phải khao ta đó nhé. Liếc nhìn Mẫn Thanh, Thiệu Vy cảm thấy ngại khi anh đang nhìn mình, cô quay mặt đi. Nhưng Ánh Nguyêt kiếm chuyện lẩn tránh: - À, em phải ra ngoài một chút. Lát vào liền nghe anh Thanh. Vừa đi Ánh Nguyệt vừa nheo mắt ra hiện với Mẫn Thanh. Khi còn lại hai người Mẫn Thanh hỏi: Hôm qua đi chơi vui không Thiệu Vy. Nghe nhắc dến chuyện đi chơi hôm qua Thiệu Vy cảm thắy khó chịu: - Tôi xin lỗi về thái độ của Minh Huy hôm qua. Mẫn Thanh cười dễ dãi: - Không sao, đẫu sao thì anh ấy cũng tỏ ro được tình yêu của anh ấy dành cho cô, cô nên vui mới phải chứ. Thiệu Vy lên tiếng: - Anh thật là người tốt. - Sao cô nói vậy? Thiệu Vy mỉm cười nhìn anh: Anh lúc nào cũng nghĩ cho người khác. - Thật ra tôi không tốt như cô nghĩ đâu. Cả hai cùng cười. Mẫn Thanh quan tâm: - Anh ấy chắc tốt với cô lắm há? Nhìn anh Thiệu Vy lại hỏi: - Sao anh hỏi vậy? - À vì tôi quan tâm đến bạn bê thôi mà. - Chỉ có vậy thôi sao? Bối rối trước cău hỏi của cô, Mẫn Thanh nói tránh: - Thôi ta làm việc đi nhé! Bước vào phòng máy Thiệu Vy như có linh cảm anh đang nhìn theo mình. Ánh Nguyệt bướe vào đưa cho anh xấp hồ sơ rồi nói: - Anh xem kĩ lại giúp em để em trình lên giám đốc. Gật đầu, Mẫn Thanh bảo: Cô để đó khi nào ra khép cửa lại giúp tôi. Lúc làm việc anh nghiêm túc, Ánh Nguyệt chẳng dám đùa tí nào cả. Cô lẳng lặng bước ra ngoài, mặc dù cô đang có rất nhiều việc muốn nói với anh. Nói với anh không được thì tới Thiệu Vy. Nghĩ là làm, cô liễn bước sang phòng của Thiệu Vy: - Cộc ... cộc ... cộc ... - Vào đi cửa không khóa! Hé cửa, ló đầu vào, Ánh Nguyệt lên tiếng: - Mình vào được không? Thắy Ánh nguyệt, Thiậu Vy vui vẻ cô nguýt bạn: - Làm gì mà lấp ló hoài vậy? Vào đi, có việc gì không? - Ánh Nguyệt bước vào thì miệng đã nói: Ta sợ mi đang tiếp khách. Vào thì sợ giật mình. Lừ mắt nhìn cô, Thiệu Vy trách: Khách gì mà tiếp bí mật dữ thế? Mi khéo ăn nói thôi. Nào cô gì thì nói đi. Cười hì hì Ánh Nguyệt bước đến ngồi đối diện với bạn, rồi mới hỏi: - Trưa nay cớ hẹn với ai chưa? Lắc đầu Thiệu Vy thành thật nói: Anh Minh Huy đi Cần Thơ rồi có lẽ mình sẽ về nhà thôi. Mau mắn, Ánh Nguyệt lần nảy ra ý định, nói thăm dò: - Vậy mình rủ bạn có đi không? - Mi rủ ta? Mà đi đâu mới được? - Thì đi ăn trưa, thời gian còn lại mình đi hát karaokê luôn. Nhìn bạn nghi ngờ, ThiệuVy thắc mắc hỏi: - Sao hả? Bộ trúng mánh gì sao mà khao đây. Lướm bạn Ánh Nguyệt cằn nhằn một cách rất đễ thương. - Bộ đợi trúng mánh:rồi mới mới dùng cơm được sao? Mi biết rồi thôi. - Thấy lạ nên hỏi vậy thôi. Ánh Nguyệt nóng vội: - Rốt cuộc có đi không thì nói. Đừng dài dòng nữa. Nhìn bạn chăm chăm, Thiệu Vy trả lời ngay: - Đi chứ, lâu lầu mới được bạn rủ đâu thể, bỏ lòng bạn được. Ánh Nguyệt vui ra mặt: - Mi hứa rồi đó nha! Thôi bây giờ mình làm việe kẻo giám đốc quở đến thì ngay: - Ơ hay, bộ đến hốm nay mi mới ngán giám đốc à. Xua tay, Ánh Nguyệt chối bay: - Ôi không đâu, ta sợ ông ấy từ lâu lắm rồi. Thiệu Vy mỉm cười nhìn theo, cô lắc đầu, chào thua cô bạn nhí nhảnh của mình. Buổi trưa, Thiệu Vy đến Ánh Nguyệt đi đến quán ăn. Thiệu Vy ngạc nhiên nhìn thức ăn rồi nhìn bạn: Nầy, chĩ ăn trưa thôi mà, đâu cần nhiều món thế nầy đâu. Ánh Nguyệt xua tay: - Thì cứ ăn đi mà. Nè, đũa của mi. Hữu Nhân xuết hiện anh lên tiếng: - Sao, trùng hợp vậy? Thiệu Vy cười xã giao: - Anh Hữu Nhân cũng đi đùng cơm sao? - Phải! Ánh Nguyệt nhìn anh ngạc nhiên: Anh đi có một mình à, hay vào ngồi luôn với tụi em cho vui. Hữu Nhân mỉm cười nhìn Thiệu Vy: Anh chỉ sợ Thiệu Vy không cho phép đâu vì anh có người bạn nữa. Ánh Nguyệt xen vào: - Vậy thì càng vui chứ sao? Bạn anh đâu. - Là ai vậy? Nhìn một lượt hai người Hữu Nhân bảo: - Người bạn của anh cũng là bạn của hai cô đó. Ánh Nguyệt ngạc nhiên: - Là ai vậy? Hất mặt vễ phía Mẫn Thanh. Hữu Nhần nói: - Nó đến rồi kìa! Ánh Nguyệt kêu lên: - Là Mẫn Thanh! Thấy hai cô điều ngạc nhiên Hữu Nhân nhìn hai người: Không hoan nghênh bạn anh à? Nếu vậy tụi anh sang bàn khác vậy? Thiệu Vy ngăn lại: - Ý, đừng làm vậy mất vui. Có gì đâu Mẫn Thanh cũng là bạn tụi nầy mà. Ánh Nguyệt cằn nhằn: - Sao lựa lức nầy mà tới chứ? Mần Thanh vừa buớc vào nghe Ánh Nguyệt nói vậy anh liền lên tiếng: Nếu không muốn sự có mặt của tôi thì thôi vậy. Tôi có thể ngồi mình mà ăn trưa thôi mà. - Ánh Nguyệt biết mình đã sai nên cô vội phân bua: - Tôi không phầi nói anh đâu. Vào đây đi anh! Thiệu Vy cũng lên tiếng: Nhiều người bữa cơm càng thêm ngon miệng chứ có sao đâu? Mẫn Thanh cười cười: - Vậy thì tôi không khách sáo đâu nhé! Mọi người cười nói vui về. Đang dùng được nửa bữa thì Minh Huy từ đâu chạy xộc vào, miệng gắt lên: - Thiệu Vy? Em ra đây! Mọi người đều ngạc nhiên nhìn nhau. Thiệu Vy cảm thấy mất mặt với mọi người. Nhưng cô vẫn trầm tĩnh ngồi yên tại chỗ, cô cười nhạt: - Em đây, anh tìm em có việe gì không? Trong người đă có chất men say, Minh Huy nạt ngang: - Em giỏi lắm đó Thiệu Vy. Năm lần bảy lượt em từ chối đi ăn cơm với anh. Thì ra lại hẹn nhau du hí ở đây. Giận anh đến đỏ cả mặt Thiệu Vy đứng phắt lên: - Anh vừa nói gì thế? Anh có quyền gì mà nói tôi như vậy? Ảnh Nguyệt cũng không vừa, cô cũng cảm thấy bất bình lên tiếng: - Xem ra mi chọn đối tượng không tốt rồi Thiệu Vy ạ. Người gì đâu nhìn cũng đẹp trai thế mà chẳng lịch sự chút nào cả. Minh Huy như chắng thèm nghe những lời ấy, anh xông tới nắm tay Thiệu Vy lôi đi: - Em ra đây với anh! Chẳng những không đi, Thiệu Vy còn hét to: - Anh buông tay em ra và đi khỏi đây đi! - Em ... Nên nhớ, em chẳng là gì của anh đâu. Em vẫn còn được tự do mà, phải không? Như sực tỉnh, Minh Huy nhìn thẳng vào mặt Thiệu Vy: - Đừng đùa như vậy mà Thiệu Vy. Theo anh về nghe em! Thiệu Vy ném cho anh ta cái nhìn không có thiện cảm: - Em bận, nên không thể theo anh về được. Minh Huy giận đến tím cả mặt, anh nói như gắt vào mặt Thiệu Vy: - Không, anh buộc em phải về với anh. Đi mau! Vung mạnh tay, Thiệu Vy cũng tức giận không kém gì anh, cô cũng gắt lên: - Anh không có quyền gì để mâ buộe em như vậy. Tình yêu của anh bấy lầu nay dành cho em chưa đủ sao? Thiệu Vy mím môi, cố nén xúc động: - Cám ơn anh đã cho em thấy sđm bộ mặt hung bạo của anh. Tình cảm của chúng ta nên dừng lại ở đây. Nói rồi Thiệu Vy đùng đùng bỏ đi. Mọi người nhìn nhau sửng sốt. Ảnh Nguyệt giục Mẫn Thanh: - Anh chạy theo xem chừng Thiệu Vy đi! Mẫn Thanh chạy theo Thiệu Vy. Gặp được cô, anh an ủi: - Chắc là sự hiểu lầm thôi Thiệu Vy đừng nên giận làm gì. Như vẫn còn tức tửi, Thiệu Vy nói giọng gay gắt: - Anh mà cũng nói thế sao? Giữa thanh thiên bạch nhựt như vậy mă anh ấy nói như thế anh chẳng thấy quá đáng hay sao? Mẫn Thanh đùa đùa giọng: - Đó chẳng qua là vì anh ấy quá yêu cô mà thôi. Anh ấy yêu tôi mà có thái độ nhứ vậy sao? Mẫn Thanh lại nói: - Tôi nói không phải làm cho cô giận hả? - Cho xin lỗi. Lắc đầu Thiệu Vy chống chế: - Không đâu, tại sao tôi có thể giận anh được chứ! Ánh Nguyệt cùng Hữu Nhân đi tới. Ánh Nguyệt làm cho bầu không khí vui vẻ: - Đừng thêm buồn nữa, Thiệụ Vy. Chia tay anh ta là vừa. Hữu Nhân nhăn mặt: - Kìa Nguyệt! Sao em lại nói vậy? Chứ anh báo em phải nói sao kia chứ! Mẫn Thanh nói với Hữu Nhân: - Tao với mày về trước. Lát sau Thiệu Vy cùng Anh Nguyệt sẽ về. Hai người đi rồi. Nguyệt nói với Thiệu Vy: - Tính sao đây Vy? - Ta giận anh ấy không thể tả. - Chẳng lẽ chuyện vậy mi định chia tay với anh ấy sao? Nhớ lại những câu nói của anh Thiệu Vy cảm thấy buồn một cách sâu sắc: - Vậy theo mi ta phải làm sao chứ: - Hãy cho anh ắy một cơ hội. Cười buồn, Thiệu Vy cay đắng nói: - Mi chắng nghe ông bà ta thường nói đó sao ''giang sơn dễ đổi, nhưng bản tính khó dời" đó hay sao? Nhưng ta thấy, nếu mi thẳng tay như vậy sẽ tội cho anh ta. - Hừ, tội cho anh ta rồi ai tội cho ta đày chứ! Ánh Nguyệt lại đưa ra ý kiến: - Có lẽ vì quá yêu mi mà anh ấy mới có thái độ như vậy. Vì yêu quá hóa cuồng cũng nên. Anh ấy sợ cũng đúng thôi. Vì Mẫn Thanh cũng đã yêu đơn phương mi rồi đó. Thiệu Vy tròn mắt nhìn Ánh Nguyệt: - Mi nói gì vậy hả? - Ta nói thật thôi! Anh ấy yêu mi thầm lặng đó. Thiệu Vy cảm thấy bối rối. Cô tin rằng Ánh Nguyệt nói thật. Nhưng vẫn lắc đầu: - Đừng nói gì cả. Ta mệt lắm rồi. - Vậy ta về thôi! Uể oải, Thiệu Vy đứng lên, Cô đầu ngờ lại có chuyện phiền muộn thế nầy. Hai người về đến công ty chẳng ai nói một lời nào. Một tuần sau, vào ngày chủ nhật Minh Huy đến tìm ThiệuVy. Nhưng cô cố tình chẳng chịu gặp. Thiệu Vy căn đặn chị Nga: Nếu thấy Minh Huy đến thì cứ bảo là cô không cô nhà. Thấy co có hơi buồn và Minh Huy cũng thưa đến thăm bà cũng đã đoán được rằng hai đứa đang giặn nhau. Thấy con từ trên lầu đi xuống bà liền hôi: - Thiệu Vy! Con có chuyện gì buồn giấu mẹ phải không? Thiệu vy nhìn mẹ mỉm cười: - Sao mẹ lại hỏi vậy? Con vẫn bình thường mà. Bà Ngọc lắc đầu, tỏ ý không hài lòng: - Con không eô giấu mẹ vì mẹ là mẹ của con mà. Có phải hai đứa lại cãi nhau rồi phải không? Biết không thể giấu đượe mẹ nên Thiệu Vy ấm ức kể: - Anh ấy quá đáng lắm mẹ ạ. Anh ấy xem con chẳng ra gì cả. Rồi cô kể chơ mẹ nghe tất cả cầu chuyện. Nghe xong , bà thở dài: Xét cho eũng thì cũng là vì nó thương con quá đó thôi. Nhăn nhó mặt mày, Thiệu Vy lắc đầu, cô nói như sắp khóc: - Mẹ, sao mà mẹ cứ tin anh ắy mà chẳng chịu nghe em. Thấy con có vẻ khổ sở bà Ngọc thôi không nói nữa: - Vậy thì tùy con, mẹ không có ý kiến gì nữa. Thiệu Vy cảm thấy giận anh không thể tưởng tượng được. Quá chán nản, cô ngồi phịch xuống ghế. Lấy điện thoại ,gọi cho Anh Đào: - Alô! Đao nghe đây. - Ta nè! - Thiệu Vy! - Rất mừng là mi còn nhớ đến ta. Anh Đào lại nói: Ta cũng vừa định gọi đến mi đây. - Có gì không? - Đào lại hỏi: - Mi hãy cho ta biết là mi đang vui hay buồn. Buồn hay vui có liên quan gì đến chuyện mi nói với ta sao? - Đào thở dài: - Tất nhiên là có rồi. - Là chuyện buồn phải không? Đào phân vân: Liệu mi có thể chịu nổi hay không. Trời sắp sập hả? - Nếu trời sập thiên hạ chết hết có phải sợ. Sốt ruột, Thiệu Vy gắt lên: - Vậy chuyện gì nói mau lên! Đừng úp mở nữa được không? - Đào chợt hỏi: - Mấy hôm nay mi có gặp anh Minh Huy không? - Đang buồn chất đi được đây nè. - Ai làm mi bưồn? Thái độ của bạn hôm nay lại, Thiệu Vy chợt gắt lên: - Chuyện gì thì nói đại đi. Thú thật là ta đang chán nản lắm đấy. - Nè, mi phải bình tĩnh đó nha! - Mi biết tính của ta rồi mâ. Bất chấp tất cả. - Nè, hôm qua ta gặp Minh Huy cặp tayvới một cô gái xinh đẹp bước vào vũ trường. - Rồi sao nữa? - Dường như họ rất tình tứ với nhau. Hơi chau mày, Thiệu Vy hỏi một câu không ăn nhập vào đâu: - Họ làm gì vậy? Đào nói to: - Có trời mà biết! Thiệu Vy lại rất bình tĩnh: Chuyện ấy xưa lắm rồi. - Mi không thấy giặn anh ta thật à? Bật cười Thiệu Vy nói to: - Mi buồn cười thật chuyện ấy đâu cớ liên quan gì đến ta. Ngạc nhiên Trúc Đào hỏi: - Sao hả? Giữa hai đã có vấn đề à? - Chia tay rồi, còn vấn đề gì nữa. - Thật sao? - Chẳng lẽ là sai được. Mi có vẻ ngạc nhiên vậy? Đào kêu lên: - Ê, nhỏ nầy có được bình thướng không đó? - Sao hỏi vậy? - Người yêu đi với người khác mà mi cho là bình thường được hay sao? Thiệu Vy nói một câu khiến cho Đào phải giật mình: Giữa ta và anh ấy bầy giờ là bạn, bạn bình thường thôi. - Đào chặt lười: - Các người làm cái trò gì vậy? Yêu nhau đó rồi bạn đó, thế giới này chắc loạn mất rồi. Xem đồng hồ, Thiệu Vy ngắt lời bạn: - Thôi nha, điện thoại của mi không hết tiền, thì của ta cũng hết pin rồi. - Cười hì hì Đào nói như trêu: - Stop nghe! Hẹn gặp lại. Thấy Thiệu Vy eúp máy, bà Minn Ngọc liến lên tiếng: - Con định chia tay với nó thật sao? Mẹ không nghe Đào nói đó sao, mới chia tay con lúc sáng, chiều đã cặp tay với cô gần khác rồi, Mẹ thấy có tội cho anh ta nữa không? Thở dài bà Minh Ngọc lắc đầu, bà lo cho đứa con yêu của mình: - Vậy còn con thì sao Thiệu Vy? Gượng cuơi để trần an mẹ Thiệu Vy đứng lên: - Con vẫn làm việc bình thường. Bà khuyên con: - Nếu thấy buồn thì hãy nghỉ việc đi con. - Sao con phải nghỉ hả mẹ? con vẫn tiếp tụ làm việc. Không có anh ấy con vẫn sống được mà mẹ. Nhìn con, bà lo lắng: - Con không sao thật chứ? Ôm cánh tạy mẹ, Thiệu Vy nũng nịu: Con gái của mẹ cứng rắn lắm, không gì quật ngã đâu mẹ đừng lo. |
Dien dan thao luan
Dien dan thao luan
| | |