Tuoi muc tim
Danh Mục Chính

  Trang chủ

  Nhạc online

  Trắc nghiệm tâm lý

  Kết bạn

  Thành viên

  Tìm kiếm

  Hướng dẫn sử dụng

  Liên hệ BQT

  Đặt làm trang chủ

MỞ RỘNG | THU GỌN

Công cụ nghe nhạc

Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:


Thống Kê Nhanh
Nhạc phẩm: 1505
Số Ca Sĩ: 202
Thành viên: 2512
Thành viên mới:
chan anna
Đang online: 1094
Khách: 1094
Thành viên: 0

  Hoa học trò
  Lớp ngoại ngữ
  Dân Trí
  Tin Vui Việt

8

Chén thù chén tạc được một lúc, Hữu Nhân gợi chuyện:
 
 - Này, mầy có thể làm ngơ trước người đẹp. Ngước nhìn bạn, Mẫn Thanh vờ như chưa hiểu:
 
 - Say rồi nói nhầm gì đó.
 
 - Nè, mầy đừng đánh trống lãng. Tao muốn nói đến Thiệu Vy đấy.
 
 Vẫn thờ ơ, Mẫn Thanh lảng sang chuyện khác:
 
 Chủ nhật, này mầy có làm gì không?
 
 - Làm thì có rồi đó. Nhưng mà nếu bạn bè cần thì bận cũng rảnh thôi.
 
 - Tốt! Hôm ấy tao với mây đi câu. Kêu lên một tiếng thật to. Hữu Nhân ngạc nhiên nhìn bạn:
 
 - Đi câu!
 
 - Đi câu thôi mà mầy làm gì mà như kinh dị vậy?
 
 - Đưa tay sờ trán bạn, Hữu Nhân lo lắng:
 
 Mấy cô được bình thường không đó. Mẫn Thanh gắt:
 
 - Sao hỏi kỳ vậy?
 
 - Chứ sao tự dựng đòi đi câu cá. Bộ định bắt chước Khương Tử Nha sao?
 
 Mẫn Thanh nạt nộ:
 
 Này, mầy có đi thì bảo đừng có ở đó mà dòng dài nữa.
 
 Gật gật đầu, Hữu Nhần nhận lời:
 
 - Đi chứ! Vì bạn hy sinh coi bộ cũng có nghĩa đấy.
 
 Mẫn Thanh nghe giọng nói của bạn nổi cáu:
 
 Nói điên khùng được chứ, có thêm tao người ta mới không hiểu lầm mà đưa mầy vào nhà thương điên.
 
 - Tao thấy mầy điên thì có.
 
 - Đi câu thôi mà tại sao điên.. Choàng tay qua vaỉ bạn Hữu Nhân cười hì hì vào tai bạn:
 
 - Thành phố nầy mà mầy báo đi câu, câu ỡ đây hả?
 
 Gỡ tay bạn ra, Mẫn Thanh thở dài:
 
 - Bỡi vậy nói mầy hâm thì sợ mầy giận, chứ mầy hâm thật đấy.
 
 - Sao vậy?
 
 Thành phố này đâu có thiếu khu vui chơi giải trí chứ. .. Như vỡ lẽ, Hữu Nhân phá lên cười:
 
 - Thằng quỉ! Vậy mà chẳng chịu nói sớm.
 
 Hừ, chứa chi mầy đã ào ào rồi còn đâu mà nói.
 
 Hai người bật cười lên. Nhưng Hữu Nhân lại ra điầu kiện:
 
 Nhưng mầy phải giúp tao một chuyện thì tao sẽ đi với mầy ngay.
 
 Hất hàm, Mẫn Thanh giục:
 
 - Vậy thì nói đi!
 
 - Đưa tay gãi gãi đầu, miệng thì cười cười, Hữu Nhân ấp a ấp úng:
 
 - Tao thấy ... mà liệu có được hay không?
 
 Mẫn Thanh gắt lên:
 
 - Nói đại ra đi! còn ở đó mà úp nở hoài.
 
 - Vậy tao nói hén!
 
 - Khỉ thật, nhanh lên.
 
 Mầy nhớ điện rủ Ánh Nguyệt cùng đi với nhé!
 
 Làm như chưa hiểu ý của bạn, Mẫn Thanh nhăn nhó:
 
 - Rủ nhỏ ấy đi làm gì chứ! Nhỏ ấy được tích sự gì.
 
 - Có Ánh Nguyệt đi cùng cho vui. Đông thì vui kia mà.
 
 - Ai vui?
 
 - Ử, thì tao vui.
 
 - Ê, mầy đừng nói là thích Ánh Nguyệt nghe.
 
 Hữu Nhân cười hì hì.
 
 - Thích cái gì, tao yêu cô ấy mê mệt rồi đấy.
 
 Trợn mắt Mẫn Thanh kêu lên:
 
 - Trời đất! Mầy dám cả gan ghê hả?
 
 - Sao mầy có về giận dữ thế? Mầy đừng nói với tao là mầy cũng ghé mắt đến cô ta nhé.
 
 Quay mặt đi, Mẫn Thanh thất lên:
 
 - Điên khùng!
 
 - Sao lại chửi?
 
 Mẫn Thanh nheo nheo mắt anh bật cười:
 
 - Tao chỉ muốn nhắc mầy là sau này có chuyện gì xảy ra đừng có trách tao đó.
 
 Hữu Nhân, bật cưới và lắc đầu bảo:
 
 - Chính mầymới là điên đó. Tao thíchÁnh Nguyệt thì yêu cô ta mắc mớ gì tao trách mầy chứ.
 
 - Đứng bật lên, Mẫn Thanh nắm tay bạn kéo lên luôn:
 
 - Vậy thì Ok! Ngảy mai sẽ có mặt Ánh Nguyệt.
 
 Bắt tay bạn, Hữu Nhận hứa hẹn. Rồi họ chia tay. Hẹn ngày gặp lại.
 
 Sáng chủ nhật, Ánh Nguyệt đi theo Mẫn Thanh, cô vui vẻ và thích thú vô cùng.
 
 Miệng cứ nờ nụ cười thật tươi.
 
 Lần đầu tiên được Mẫn Thanh nể mặt thật là một vinh hạnh.
 
 Nhưng lạ lắm, suốt chặng đường anh chẳng nói cău gì cùng cô cả:
 
 - Anh Thanh này ...
 
 - Gì vậy?
 
 - Thật ra đi câu giải trí hay còn chuyện gì khác nữa không?
 
 Theo cô thì còn chuyện gì nữa?
 
 - À ý tôi muốn nói là ...
 
 Cắt ngang lời cô, Mẫn Thanh bảo:
 
 - Đến đó rồi sẽ hay nhé. .
 
 - Vâng ạ!
 
 Bỗng xe dừng lại, Ánh Nguyệt ngạc nhiên kêu lên:
 
 - Sao dừng ở đây?
 
 - Đáp cộc lốc, Mẫn Thanh nói:
 
 - Đến rồi.
 
 Há hốc mồm, Ánh Nguyệt dáo dác nhìn quanh:
 
 - Sao vắng vẻ thế này?
 
 Ngốc ạ, đi câu cá mà cô đòi phải đông đúc .
 
 - Nhưng ít ra cũng có vài người ô đây vắng quá sợ lắm.
 
 - Đưa tay chỉ về phía trước mặt, Mẫn Thanh thở dài:
 
 - Đằng ấy cũng rất đông.
 
 - Rồi nhìn đồng hồ, anh lảm nhâm một mình:
 
 Giờ này cũng không thấy mặt đâu cả. Đi với đứng.
 
 Ngơ ngác nhìn cử chỉ cau có của anh, Ánh Nguyệt không ném được sự tò mò:
 
 - Sao mặt mày anh khó coi đến vậy? Nếu không muốn tôi đi cùng thì đừng có rủ.
 
 Ánh Nguyệt bỏ lại tang đá to mà ngoi. Cô đưa mắt ngó mông lung. Còn Mẫn Thanh thì cảm nhận sự vô lý của mình nên dịu giọng:
 
 - Ngồi nghĩ chút đi rồi chuẩn bị câu nghe Ánh Nguyệt.
 
 Kêu lên trong bụng dữ ác mới nghe anh nói được một câu dễ lọt lỗ tai. Thấy Ánh Nguyệt không nói gì Mẫn Thanh đưa cho cô chai nước suối:
 
 - Uống nước đi Nguyệt!
 
 Ngoảnh mặt đi nơi khác Ánh Nguyệt lắc đầu:
 
 - Cám ơn tôi không khát.
 
 - Vầy, tôi để đấy khi nào khát tự lấy uống.
 
 Chẳng hiểu ở đâu Hữu Nhần lù lù đi ra.
 
 Mặt anh tươi tỉnh hằn:
 
 - Chào hai người!
 
 Ánh Nguyệt ngó sững anh, cô kêu lên:
 
 - Hữu Nhân!
 
 Hữu Nhàn cười khì:
 
 - Thì tôi đây, cô làm gì mà sững sờ vậy? ngó Hữu Nhân rồi tới nhìn Mẫn Thanh, Ánh Nguyệt thắc mắc:
 
 - Chuyện này là thế nào? Sao có sự trùng hợp vậy?
 
 Hữu Nhân cười cười:
 
 - Hữu duyên thiên lý ... mà cô. .
 
 Mẫn Thanh lên tiếng:
 
 - Chúng ta chuẩn bị câu đi. Hai người ngồi đây câu còn tôi về phía bên kia.
 
 Ánh Nguyệt tròn mắt:
 
 - Gì kỳ vậy?
 
 Hữu Nhần nhìn Ánh Nguyệt bằng ánh mắt lạ lẫm, cô vội hỏi. Mẫn Thành:
 
 - Sao, tôi không cùng ngồi câu với anh à?
 
 - Có Hữu Nhần rồí đấy.
 
 - Vậy còn anh?
 
 Nở nụ cười đầy bí ẩn, Mẫn Thanh khẽ nói:
 
 - Tôi câu một mình không thích ai quấy rầy cả.
 
 Mặc dù rất bực anh. Nhưng Ánh Nguyệt đành ngậm bồ hòn:
 
 - Vậy em ra câu trước. Nheo mắt ra hiệu với bạn Mẫn Thanh đi khuất thật xa.
 
 Hữu Nhân tiến lại gần Ánh Nguyệt:
 
 - Sao, cá có đớp mồi chưa.
 
 Lắc đầu, Ánh Nguyệt than:
 
 - Mặt nước im lìm, phắng lặng quá làm sao có cá?
 
 Mấy tiếng đồng hồ trôi đi tình cảm giữa hai người cũng diễn ra tốt đẹp ... Hai người là vậy, còn Mẫn Thanh thì càng bi đát hơn. Thiệu Vy tay trong tay với Minh Huy hai người bước vào hồ câu cá. Tại sao lại trùng hợp như vậy chú?
 
 Ông trời cứ trêu ngươi người ta sao?
 
 Minh Huy câu được con cá to. Thiệu Vy vỗ tay thật kêu khen thưởng:
 
 - Anh giỏi thật, vậy mà cũng câu cá được.
 
 Minh Huy âu yếm bảo cô:
 
 - Em câu thử đi!
 
 - Em chắc gì mà câu được đây.
 
 - Thử rồi mới biết. Cái gì cũng vậy phải có sự kiên trì và nhẫn nại mới thành công.
 
 Câu cá anh ta vừa nói Mẫn Thanh như đã nghe ở đâu rồi thì phải. À, anh nhớ ra rồi trong bài học hồi còn là học sinh. Hắn thật là sách vở. Tiếng của Thiệu Vy reo lên làm Mẫn Thanh cũng phải giật mình:
 
 - A, anh lại câu được cá nưa rồi. Tài ghê nhỉ!
 
 - Đằng này Mẫn Thanh cũng giật liên tục mấy con liền Thiệu Vy nhìn mà thán phục mãi lâu mà Minh Huy không câu được nữa. Còn ở phía này Mẫn Thanh giựt được cá lia lịa. Thấy vậy Thiệu Vy đứng lên chạy về phía anh nói giọng hâm mộ:
 
 - Anh gì đó ơi! Anh câu cá tài ghê!
 
 Mẫn Thanh nhai lại câu nói lúc nãy của Minh Huy:
 
 - Câu cá phải cần vảo sự kiên trì và nhẫn nại cô biết chưa?
 
 Hơi khựng lại vì câu nói ấy sao giống lúc nãy Minh Huy nói. Thấy cô đứng im Mẫn Thanh lại hỏi:
 
 - Sao hả? Tôi nói sai à?
 
 Nhận ra Mẫn Thanh, Thiệu Vy vô cùng ngạc nhiên, cô kêu lên thật to:
 
 - Mẫn Thanh! Là anh à. Vờ giật mình, Mẫn Thanh đứng lên:
 
 - Sao lại là cô? Cô đi câu cá với ai?
 
 Đưa tay chỉ về phía Minh Huy, Thiệu Vy.
 
 - Tôi đi với Minh Huy!
 
 - Vậy à?
 
 - Anh đi một mình ư?
 
 - Không tôi cũng đi với bạn.
 
 - Với bạn à? Vậy bạn anh là ai?
 
 Đưa tay chỉ về phía Hữu Nhân, Mẫn Thanh bảo:
 
 - Họ ở đằng kia.
 
 - Họ ư? Vậy là còn ai nữa.
 
 - Ánh Nguyệt!
 
 Thiệu Vy vô cùng ngạc nhiên. Cô đâu ngờ Ánh Nguyệt là bạn gái của Hữu Nhân. Đưa tay lên miệng làm loa Thiệu Vy kêu to:
 
 - Ảnh Nguyệt!
 
 Nhận ra tiếng gọi của Thiệu Vy, Ánh Nguyệt đáp lại:
 
 Mi cứ tự nhiên câu với anh Mẫn Thanh đi.
 
 Nhưng Minh Huy phát hiện sự có mặt của Mẫn Thanh. Nên xếp cần câu lại, nắm tay Thiệu Vy:
 
 - Ta về thôi em!
 
 Thiệu Vy chưa muốn về, nhưng ỡ lại đây cũng đâu thể được Đành phải theo Minh Huy ra về.
 
 Mẫn Thanh chỉ biết nhìn theo lắe đầu.
 
 Tiếng nhạc từ xa vầng lại, làm sao lòng anh thêm trống trải:
 
 Một người đi với một người. Một người lặng lẽ buồn hiu đứng nhìn hai người vui biết bao nhiêu.
 
 Mẫn Thanh vội va bườc đi. Như cố xua đi tất cả những lại phiền trong lòng.
 
 Ngày hôm sau, Mẫn Thanh vào công ty thật sớm. Chưa kịp bước vào văn phòng thì đã nghe tiếng hát từ tung vọng ra:
 
 '' Yêu nhau cởi áo cho nhau. Về nhà, về nhà mẹ hỏi, qua cầu, qua cầu gió baỵ. Mẫn Thanh đưa tay gõ cửa phòng. Ánh Nguyệt giật mình im ngay:
 
 - Cô dời quán karokê về đầy khi nào vậy?
 
 - Le lưỡi Ánh Nguyệt cười tủm tỉm:
 
 Tôi đang vui nên mới hát vậy mà.
 
 Nhìn xoáy vào mặt cô, Mẫn Thanh tò mò. Cô đang vui nhưng mà vui về việc gì mới được nâng lương hay lả trúng số độc đắc.
 
 Chu môi, Ánh Nguyệt xua tay:
 
 Nếu mà trúng sế tôi cũng không vui như vậy đâu.
 
 - Vậy chứ là chuyện gì?
 
 - Thì do anh cho tôi đó.
 
 - Tôi cho cô.
 
 - Đúng vậy!
 
 - Cho cái gì? và hồi nào?
 
 - Cười hì hì Ánh Nguyệt nhắc nhở chuyện hôm đi câu cá.
 
 - Sao? Chuyện mới hôm qua mà anh quên rồi.
 
 - Nhưng là chuyện gì?
 
 Chuyện anh Hữu Nhân đó, không có anh thì làm sao tôi có được anh ấy chứ.
 
 Thở phào, Mẫn Thanh lắc đầu và cũng phì cười trước thái độ trẻ con của cô:
 
 - Trời đất, chuyện ấy mà làm cô vui vậy sao?
 
 - Làm ra vẻ như quan trọng, Ánh Nguyệt khoe:
 
 Từ nhó tới giờ chắng có ai trêu ghẹo hay đặt vấn đề tình cảm với tôi cả.


10 chương mới hơn
  9
  10
  11
  12
  13
  14
  15
  16
  17
  18
10 chương cũ hơn
  7
  6
  5
  4
  3
  2
  1

Hình thành viên


ertosifforrigob
Đăng nhập

Nhớ cookie?

Quên mật khẩu
Đăng ký thành viên

Album nhạc mới nhất

 
Yêu trong niềm đau



 
Nghị lực




Ước nguyện

  


Tư vấn tuổi mới lớn

  Thảo

  Hạnh An

  

Bài Mới Đăng
10 Loài Động Vật ...
6 Sự Vật Có Mối ...
Đằng sau nghị lực ...
Lúa mùa duyên thắm
Chuyện tình nàng ...
Tình thu
Tìm nhau
Tạ ơn đời
Nếu có yêu tôi
Kỷ niệm

Nghe nhiều tháng 05
Gọi mãi tên em
Jingle bells
Có lẽ nào
Cuộc đời người ...
We wish you a Merry ...
Nỗi sầu đêm vắng
Em về đi
Giấc mơ phù du
More than enough
Câu chuyện đầu năm

Đọc nhiều tháng 05
Những ngày tươi ...
6 thói quen giúp "mi ...
Cô gái tật nguyền ...
Xem trẻ em Nhật ...
Trồng cây xanh cho ...
Vốn quý nhất của ...
Từ chạy bàn trở ...
Ta không muốn
Nghị lực phi ...
Chuyện kỳ lạ về ...

Tìm kiếm nhanh
Theo tên bài hát
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9
Theo ca sĩ
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9

Tìm kiếm chi tiết
Tìm
Theo
Tìm chính xácGần chính xác

Dien dan thao luan
Tâm sự vui buồn

  Chàng trai nghèo khóc nức nở khi níu kéo tình yêu   Hồng Dương

Chàng trai nghèo khóc nức nở khi níu kéo tình yêu   Trong bức thư ngắn ngủi, Hồng Dương ...

 •  Cô gái bị lừa dối, vờ như không quen biết ngay trên sóng  Tuyên
 •  Em muốn được gặp anh lần cuối trước khi em đi xa  Thái
 •  Yêu thương, hạnh phúc ...  Bích Ngọc

Dien dan thao luan
Diễn đàn thảo luận

  Độc thân ?   Huyền

Độc thân ?   Tôi 28 tuổi, vừa chia tay bạn trai và bắt đầu cuộc sống độc thân. Ở tuổi này thật sự tôi đã không còn thời gian để tìm được hạnh phúc cho mình. Nghĩ đến cảnh bắt đầu tìm hiểu rồi yêu nhau, sau đó kết hôn tôi nghĩ cánh cửa ...

 •  Khi lớn rồi cứ ở nhà với mẹ có tốt không ?  Thương
 •  YDP  MINH THU
 •  tinh yeu  KMT
Trang chủ -|- Hướng Dẫn Sử Dụng -|- Tìm Kiếm