Công cụ nghe nhạc |
|
Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:
 |
|
6
Thiệu Vy cất máy, cũng là lúc Mẫn Thanh nhắm nghiền đôi mắt như đã ngủ. Thiệu Vy cũng đành nằm im nhắm mắt, cô đang nghĩ về Minh Huy. Lát sau, Mẫn Thanh mở mắt, anh lền tiếng như chọc cô: - Đi ra chưa được tấc đường đã có người lo lắng rồi sao? - Nhướng mày, Thiệu Vy cãi lại: Người ta chu đáo thôi mà. Lắc đầu, Mẫn Thanh lại nói: - Kết thúc chuyến công tác chắng hiểu cô sẽ nhận bao nhiêu cuộc điện thoại đây. Tự nhiên, Thiệu Vy hỏi: - Sao hả? Anh sợ phiền phức à? - Không, tôi chỉ sợ cô bị quấy rầy không làm việc thôi. Lời của Mẫn Thạnh nói không thua gì. Nhận điện thoại của Minh Huy liên tục, Thiệu Vy nổi cáu lên. Lần sau nhận điện thoại cô gắt lên: - Bộ anh ở không lắm sao vậy? Mà anh có rảnh thì tới cũng phải làm việc đó. Xin anh đừng có quấy rầy tôi nữa được không? - Cô không kịp để cho Minh Huy có cơ hội giải thích, cô cúp máy và tắt nguồn luôn. Thấy vậy, Mẫn Thanh lại khuyên: - Làm như vầy tôi thấy không ổn đâu. Kênh mặt, Thiệu Vy hỏi: - Vậy theo anh tôi phải làm gì đây hả? - Làm gì cũng được. Cô có thể hẹn anh ta vào ban đêm kia mà. - Cám ơn anh đã có lời khuyên. Tôi sẽ chắng nhận bất cứ cú điện thoại nào từ anh ta nữa cả. - Vậy thì thiệt thòi cho anh ta quá. Quắc mắt nhìn anh, Thiệu Vy hỏi: - Anh nói vậy là ý gì chứ! - Không, tôi chỉ muốn tết cho hai người thôi. Sau khi hợp đồng đã chính thức ký kết, Mẫn Thanh điện báo về cho Duy .Khánh biết kết quả. - Giám đốc mừng lắm, liền báo: - Thưởng cho cả đoàn một ngày tắm biển bao trọn gói. Quay sang Thiệu Vy, Mẫn Thanh truyền đạt lại ý của giám đốc. Nghe xong, Thiệu Vy vui ra mặt: - Nhất giám đốc mình rồi. Vậy ìà mình sẽ tắm biển thỏa thích hơn. Mẫn Thanh gọi chuyện: - Nè, tắm biển mà không có bạn trai không có vui đâu. - Lắc đầu Thiệu Vy phăn bua. - Anh đừng có chọc tôi nha! Tôi chỉ muốn được tự do thôi mà. - Vậy thì xin mời! Tuy bề ngoài nói vậy. Nhưng Thiệu Vy cũng thấy được sự chăm sóc ân cần của Mẫn Thanh. Nói chung anh rất chu đảo. Tự do để Thiệu Vy lựa chọn hoặc giải quyết mọi vấn đề. Thiệu Vy mặc sửc vẫy vùng trên biển cả. Mọi người lên bãi. Mẫn Thanh gọi to: - Thiệu Vy! vào thôi, sóng lớn lắm đó. - Anh vào trước đi, tôi muốn tắm một chút nữa. . - Làm sao tôi an tâm đây. Hất mặt, Thiệu Vy bảo: - Nếu không an tâm thì chịu khó đừng đây xem chừng tôi tắm. Được không. - Được, vậy thì cô cứ tắm thoái mái. - Cười hì hì, Thiệu Vy đi như chạm xuống nước. Lát sau cô mới chịu vào. Mần Thanh nhìn cô lắc đầu: - Cô cảm thấy chán rồi à? Thiệu vy cười thật tươi, cô nói như biết lỗi: - Tôi để anh chờ như vậy cung ngại lắm. Nầy, lúc nãy Minh Huy có gọi cho cô đó. - Anh ấy gọi qua máy của anh à. - Dĩ nhiên rồi! - Anh ấy có nói gì không? Nhìn cô Mẫn Thanh nói như trêu: - Có chứ, anh ấy hỏi cô tắm biển với ai? - Và có vui hay không? Rồi anh nói sao? - Thì còn nói sao nữa phản ánh đúng sự thật thôi. - Sự thật là như thế nào? - Lả cô tắm biển một nình. Là tôi phải chờ cô để đi về. - Đánh nhẹ vào anh một cái, Thiệu Vy sao anh phản ánh đúng như sự thật vậy hả? - Xua tay, Mẫn Thanh lại nói: - Tại vì nó chỉ có bấy nhiêu thôi mà. - Sao anh chẳng hư cấu thêm cho câu chuyện có phần hấp dẫn hơn. - Tôi không quen bịa chuyện đâu. Thở dài chán chường, Thiệu Vy cảm thấy ngột ngạt: - Tôi đi tắm đây! - Được, nhanh lên rồi về. Minh Huy lại gọi điện thoại. Mẫn Thanh nhẫn nại ngồi nghe: - Alô! Mẫn Thanh đây! - Tôi là Minh Huy! - Có gì không anh? - Xin cho tôi gặp Thiệu Vy! - À, cô ấy vừa vào phòng tắm. Lát nữa anh có thể gọi lại được không? Bằng giọng tức tối ghen hờn. Minh Huy bảo: - Sao hả? Anh không cùng đi tắm với cô ta à? Biết câu hỏi moi móc của Minh Huy, nên Mẫn Thanh vội nói: - Sao anh hỏi kỳ vậy? Chúng tôi khác phái mà. - Vậy sao? Mẫn Thanh thấy bất bình nên nói: - Tôi thấy anh nên có thái độ tôn trọng bạn gái mình một chút: - Vậy sao? Thiệu Vy không phải là người như anh nghĩ đâu. Cả tôi cũng thế! Bên kia đầu dây Minh Huy thả một tràng cười thật dài. Rồi cúp máy, Mẫn Thanh đứng ngẩn người. Nhưng anh đâu có ngờ Thiệu Vy đã nghe tất cả: - Cô ... - Đưa tay ngăn Thiệu Vy lắc đầu: - Mình về thôi anh! Hai người lẳng lặng ra xe, hướng thành phố trực chỉ. Buổi chiều, Minh Huy mang rất nhiều quà đến viếng thăm, bà Minh Ngọc thấy anh bà đã kêu lên: - Minh Huy, con đến rồi à! Minh Huy vui vẻ, rồi đưa số quà cho bà: - Con xin biếu bác! Nhìn số quà, bà Minh Ngọc chặc lưỡi: Mua chi nhiều đến như vậy. Bấy nhiêu đây chắc là nhiều tiền lắm. Chẳng sao đâu bác. - Con làm vậy cũng vì Thiệu Vy thôi. Nghe nhắc đến Thiệu Vy bả Ngọc mới sực ờ, Thiệu Vy nó điện bảo là hôm nay nó sẽ về mà sao chẳng thấy. Minh Huy vội trấn an: - Bác đừng lo có lẽ cô ấy cũng sắp về tới rồi. Vội vã bà nói với Minh Huy: - Con ngồi chơi, đề bác xuống bếp đích thân lảm các món mà Thíệu Vy thích. Muốn được lấy lòng bà Minh Huy sất sắng: - Con phụ giúp bác một tay ạ? Vội từ chối, bả Ngọc xua tay: - Được rồi, con cứ ngồi đọc báo, hoặc xem ti vi bác làm sắp xong rồi. - Vậy là Minh Huy đành phải ngồi lại. Anh lấy mấy tờ báo ra xem để chờ Thiệu Vy về. Nghe tiếng xe dừng ngoài cổng, Minh Huy bước vội ra thấy Mẫn Thanh và Thiệu Vy chia tay, mặt Minh Huy tối sàm, anh nghĩ bụng. Cùng nhau du hí mấy ngày chưa đủ sao mà giờ này chia tay bịn rịn thế kia. Thật là chẳng biết xấu hổ gì cả. Minh Huy bước ra tới nơi cũng là lúc Mẫn Thanh cho xe chạy đi. Minh Huy bước tới gần Thiệu Vy: - Anh giúp em một tay. Thiệu Vy gượng cười hỏi anh: - Anh đến bao giờ vậy? Minh Huy nhự quên hết cơn giận anh cười vui vẻ: - Biết em hôm nay về, anh tranh thủ đến từ chiều. Vừa đi Thiệu Vy vừa nói: - Vậy à? - Em đi chơi có vui không? Thiệu Vy trả lời một cách máy móc: - Vui, nhưng đôi lúc bị gián đoạn. Ngạc nhiên tlước câu trả lời của Thiện Vy, Minh Huy liền hỏi: - Sao vậy em? Anh còn hỏi em câu ấy được à? Tại sao được chứ! - Nhưng anh đâu có lỗi gì chứ. Em nói đi. Tức giận Thiệu Vy gay gắt: - Đúng anh không có lỗi chính em mới là người có lỗi được chưa? Minh Huy nhẫn nhịn: Thiệu Vy à, sao mới về mà em lại kiếm chuyện gây sự với anh. - Cảm thấy mệt, nên Thiệu Vy thôi không cãi lý với anh nhiều, mà nói: - Em đi xa mời về còn mệt lắm. Em cần được nghỉ ngơi: Minh Huy cảm thấy Thiệu Vy rất lạ nên nói: - Em làm sao vậy Vy? Mấy ngày không gặp em có biết là anh nhớ em lắm không Thiệu Vy? Thiệu Vy gật đầu: - Điều này em biết nhưng em rất muốn nghĩ ngơi. Ok - Vâng! Anh hiểu vậy anh về đây. Em nghỉ nhé! Bà Minh Ngọc ngạc nhiên khi thấy Minh Huy ra về một cách vội vã thì rầy con gái: - Con đuổi người ta à! - Biết mẹ chẳng bằng lòng nên Thiệu Vy nói tránh: - Anh ấy chợt nhớ mình còn công việc cần làm nên đi về đó thôi. - Vậy sao? Thiệu Vy biết mẹ mình rất thích Minh Huy. Dù có nói gì nữa thì bà cũng sẽ bênh vực anh ta mà thôi. Mấy hôm nay con đi vắng nó thường hay lui tới đăy thăm mẹ đó. - Con biết rồi mà mẹ. Cha con có nhà không mẹ. - Ông ấy lại đi nữa rồi. Thấy không còn gì nữa Thiệu Vy xin phép về phòng mình. Lát sau, chị bếp gọi cô: - Cô ba ơi! Bà bảo gọi cô xuống dùng cơm. Chị Thoa người làm vừa định quay gót thì bị Thiệu Vy gọi: - Này chị Thoa! - Cô gọi tôi! - Ừ nhà có chuyện gì xảy ra không chị? - Chị Thoa lắc đầu đáp: - Dạ không có đâu, chỉ có là cậu Minh Huy sáng, trưa, chiều, tối gì cũng có mặt tại đây cả. - Vậy à? Chị Thoa lại nói tiếp: - Cô ơi! Mà lần nào đến em cũng thấy cậu ấy mang thật nhiều quà đến cho hà đấy. - Vậy à? - Cậu Huy cũng tất quá hén cô! - Ơ, thôi xuống ăn cơm kẻo bà lại ca cẩm nữa đấy. Vừa ăn cơm, bà Minh Ngọc vừa nổi: - Mẹ thấy con và Minh Huy nên tính chuyện cưới xin đi là vừa. Đang nhai cơm, Thiệu Vy nhưmuốn nghẹn lại: - Chi mà vội vậy mẹ. Tụi con chưa hiểu nhau nhiều đâu. Nhìn con, bà Minh Ngọc lắc đầu: Tìm hiểu gì nữa, thằng Huy nó thương và chăm sóc cho con như vậy là tết lắm rồi. - Mẹ à, hạnh phúc là của con xin mẹ hãy để con tự tính. Bà Minn Ngọc buông đũa rồi thở dài: - Con gái mà bay nhảy qúa cũng không tốt đâu con. - Sao mẹ lại nói con như vậy chứ! Hay là anh Huy đã ... - Đưa tay ngăn, bà Minh Ngọc bảo: - Con đừng có nghĩ quấy cho người ta. Nó chỉ có ý tốt cho con thôi. Thiệu Vy không muốn mẹ buồn nên vội gật đầu: - Vâng! Tụi con sẽ bàn lại. - Mẹ già rồi, muốn nhìn thấy các con yên bề gia thất mới yên tâm. Có ra đi cũng thấy vui. Nũng nịu, Thiệu Vy nói với bà. - Con chỉ muốn ở vậy để được gần gũi mẹ thôi. Xua tay bà lại nói: - Thôi đi cô nương. Chị hai cô hồi trước cũng nói thế đó. - Cười hì hì nhìn mẹ, Thiệu Vy chu môi, nũng nịu. - Chị hai khác, con khác mà mẹ, đâu có giống nhau. - Vậy sao? |
Dien dan thao luan
Dien dan thao luan
| | |