Công cụ nghe nhạc |
|
Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:
 |
|
5
Nhưng anh vẫn cố làm vui: - Anh tuỳ em thôi! Bà Minh Ngọc tỏ ý không hài lòng: - Con sao vậy Thiệu Vy? Minh Huy có ý tốt cho con mà thôi. Muốn chấm dứt câu chuyện Thiệu Vy gật đầu: - Vâng! Con hiểu rồi mà mẹ! - Vậy thì tốt! Thiệu Vy ngáp dài, cô có ý muốn cho Minh Huy về sớm. Hiểu ý cô, anh đứng lên: - Anh về nghe! Nghe mửng trong bụng, Thiệu Vy đứng lên, lại che miệng ngáp nếp: - Em buồn ngủ quá, anh về nhé! Vừa bườc đi, Minh Huy hỏi khựng lại: - Ngảy mai em vẫn đi công tác ả? - Vâng! Tuy không vui, nhưng Minh Huy vẫn nói: - Em đi vui vẻ nhé! - Vâng! Quay trở vào nhà, Thiệu Vy lại bị mẹ chất vấn: - Thiệu Vy! Thái độ con lúc nãy là sao vậy hả? - Có sao đâu mẹ! Bà Minh Ngọc tỏ ý không hài lòng: - Mẹ thấy Minh Huy rất tốt với con. Con còn đòi hỏi gì nữa. - Mẹ à, trong chuyện tình cảm khó nói lắm. Con không thể hời hợt được. Thở dài, bà Minh Ngọc than thở: - Mẹ già rồi, chỉ muốn thấy con được hạnh phúc thôi: Ôm vai bà, Thiệu Vy nũng nịu: - Mẹ muốn tống khứ con ra khỏi nhà sao? Bà nổi giọng hờn mát: - Nếu muốn giữ con, mẹ cũng đâu có giữ được. Thiệu Vy cười cầu hòa: - Con chỉ muốn ở cạnh mẹ để mà cung phụng mẹ thôi. Lườm cô, bà Minh Ngọc lắc đầu: - Thôi đi, đừng có mà nịnh tôi nhé! Thiệu Vy phụng phịu: - Con nói thật mà mẹ. - Con sớm lấy Minh Huy là mẹ đủ vui rồi. Rời tay mẹ, Thiệu Vy lại hỏi: - Cha con đâu mẹ? - Cười thật tươi, bà Minh Ngọc nói: Ngày mai cha eon sẽ về với mẹ con mình. Thiệu Vy ra mặt: - Thật vậy hả mẹ? - Hừ, con gái lớn rồi mà nhưeon nít không bằng. Nhưng Thiệu Vy chợt tiu nghiu. Cô nói giọng buồn hiu: - Ngày mai con đi sớm rồi, như vậy là con không có gặp cha. Bà Minh Ngọc an ủi: - Thì con cũng chỉ đi công tác vài ngày thôi mà. - Vậy là việc trước mắt cô còn phải lo cho chuyến đi công tác, nên Thiệu Vy vụt qua nhanh đi những chuyện xung quanh ... Choảng tay qua cổ anh Thiệu Vy xiết nhẹ: - Em sẽ giữ chặt anh thế này nè! - Vậy sao? - Hử! Bộ anh còn muon xa em nữa há? - Cúi xuống hôn lên bờ môi hé nở của cô, Mẫn Thanh thì thầm: - Trời sập ... anh cũng chẳng chịu xa em. Rồi anh lại hôn cô. ThiệuVy đẩy mặt anh ra: - Tham vừa thôi nha! - Hôn bù những lúc vắng em đó chứ! Sáng nay, sau khi yên vị được chỗ ngồi trong xe Thiệu Vy cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn. Còn Mẫn Thanh thì vẫn chưa tới. Chẳng hiểu anh chàng nầy àm sao nữa? Đến lúc nầy mà vẫn biệt tăm. Từ xa, Mẫn Thanh lù lù đi tới tay xá nách mang nhìn cử chỉ của anh, Thiệu Vy không nén được cười: - Xem anh không khác gl bị vợ đuổi cá. Mỉm cười với cô, Mẫn Thanh lắc đầu: - Cô thật khéo tưởng tượng đó thôi. - Đưa tay đón lấy túl xách trên tay anh, Thiệu Vy lại nói đùa: - Bị người yêu níu kéo nên trễ hả? Mẫn Thanh nói nhỏ: - Phải có người yêu để níu kéo vậy thì may mắn quá. - Ừ anh đừng nói với tôi rằng anh vẫn cô độc nhé! - Nheo nheo mắt nhìn cô, Mẫn Thanh gật đầu: - Đúng là như vậy, tôi làm sao có thể nói khác đi được Nhích vào trong một chút Thiệu Vy nhường cho anh chỗ ngồi: - Anh mang gì mà nhiều vậy? - Ít đồ dùng thôi mà! - Cười lên rạng rỡ, Thiệu Vy nói đùa: - Chỉ vài ngày thôi mà như vậy, nếu mà một tháng chắc anh mang hết cả nhả đi luôn lắm. Nheo nheo mắt, Mẫn Thanh lém lĩnh: - Có thể lắm đó! - Trời ạ, nói như vậy mà anh cũng nói được! Dúi gọi kẹo vâo tay cô, Mẫn Thanh nói đùa: - Ngâm kẹo, để thấy dễ chịu hơn! Mân mê gọi kẹo trong tay Thiệu Vy cười: - Cám ơn anh! Bác tài đã cho xe chạy. Chưa được bao lâu thì Thiệu Vy có điện thoại: - Alô! Thiệu Vy đây. - Anh nè! - Minh Huy! - Em khoẻ chứ. Vừa thôi anh em đi chưa được mười lăm phút mà. - Đúng vậy, nhưng anh lại tưởng chừng như lâu lắm. Thiệu vy hơi phật lòng, cô bảo: - Anh đừng làm vậy mà. Em sẽ về nhanh thôi. Minh Huy dặn dò: - Nhớ về sớm nghe em, anh nhớ em lắm đó. Mỉm cười, Thiệu Vy đáp: - Vâng, biết,rồi nói mãi chán thấy mồ. - Hôn em nhé! Thiệu Vy cười thành tiếng: - Ơ, anh nầy kỳ ghê nha! Thôi không nói với anh nữa đâu. - Bye! |
Dien dan thao luan
Dien dan thao luan
| | |