Công cụ nghe nhạc |
|
Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:
 |
|
4
Một lát sau, Thiệu Vy mới lên tiếng: - Chị hai à, đâu phải quen nhau lâu là hiểu nhau nhiều đâu. Em thấy dường như giữa em và anh ấy còn có cái gì đó chưa hợp nhau. Nắm lấy tay em. Thiệu My khuyên: - Em à, hôn nhân 1à quan trọng cả đời ngưới, em nên suy nghĩ cho kỹ trước khi quyết định. Bà Minh Ngọc lại xen vào: - Còn suy nghĩ gì nữa. Người ta tốt với nó lẩm mà. Cười với chị mình, Thiệu Vy than: - Xem ra con muốn từ chối ảnh cũng khó à chị. Bà Minh Ngọc giục hai chị em: - Thôi vào dùng bữa, kẻo nguội mất ngon. Tú Tú cũng reo lên: - A, được ăn cơm rồi. Ngoại ơi! con thích ăn những món ngoại nấu lắm. Bà cố nhẹ lên đầu đứa cháu yêu: - Chà, biết nịnh người ta hồi nào vậy hả? Mọi người cười vui vẻ? Lát sau ông Thiệu Bình về. Bữa cơm đã vui lại càng vui hơn ... Bà Minh Ngọc chăm sóc chồng chu đáo. Khiến cho chị em Thiệu Vy lên nhìn nhau mỉm cười. Sáng hôm sau, tại công ty. Thấy Mẫn Thanh có vế gì đó như trông ngóng đợi chờ. Ánh Nguyệt nhìn thấy tất cả. Cô rón rén lại gần anh gợí chuyện: - Dường nhưanh đang có ý chờ ai thì phải. - Có tật gật mình. Mẫn Thanh bối rối quay lại, gượng cười vâi cô: - Làm gì có chuyện chờ ai? - Vậy à? Sao em thấy anh thỉnh thoảng xem đồng hồ rồi thỉnh thoảng đưa mắt liếc ra cổng. Xua tay, Mẫn Thanh bật cười như để trấn an lòng mình: - Cô chỉ được nước đoán mò thôi hà. - Nhưng mà trúng phải không anh? - Trúng cái gì mà trúng chứ. Thôi làm việc Nhưng mà ... ThấyÁnh Nguyệt ngập ngừng. Mẫn Thanh. Còn gì nữa? - Thiệu Vy vẫn chưa đến. - Cô ... Mỉm cười, Ánh Nguyệt hỏi đùa: Nè, thương thầm trộm nhớ người ta rồi phải không? - Không thể để cô ấy vạch ra cái tẩy của mình nên Mẫn Thanh lắc đầu: - Ngớ ngẩn! - Sao là nói ngớ ngẩn được. Anh đừng có nói với em lâ anh không có nghĩ đến nhé! Thở dài, Mẫn Thanh bảo: - Người ta đã có chủ rồi. - Chưa đám cưới nghĩa là mình còn cơ hội. Hãy tấn công đi biết đâu anh có cơ may thắng lợi thì sao? - Buồn cười thật, cô lảm như mình là hay lắm vậy. Ánh Nguyệt lắc đầu: - Em tin chắc nếu anh có bản lĩnh theo đuổi thì sẽ thắng lợi trăm phần trăm lắm. Nhưng Mẫn Thanh đã gạt ngang, anh nói tránh: - Thôi vào làm việc đi eô ở đó mà nhiều chuyện: Ảnh Nguyệt vẫn cãi lại: - Em không có nhiều chuyện đâu. Anh hãy thứ như lời em nói xem. Vừa dưt câu thì Thiệu Vy vào. Cô ngạc nhiên nhìn hai người: - Gì mà xem hai người vui vậy? Ánh Nguyệt mau miệng: - Chỉ có tao vui thôi, còn người ta thì đang buồn đó. - Đưa mắt nhìn Mẫn Thamh, Thiệu Vy hỏi một cách vô tư. - Anh đang có chuyện buồn gì vậy? Có thể nói cho tôi nghe với được không? Xua tay, Mẫn Thanh lắc đầu: - Cô đừng nghe lời Ánh Nguyệt, cô ấy chỉ đùa thôi. Ánh Nguyệt cãi lại: - Ta đâu có đùa. Mẫn Thanh gắt lên: - Thôi làm việc đi! Vừa lúc ấy, có điện gọi đấn văn phòng Thiệu Vy cầm máy: - Alô! Thiệu Vy nghe đây! Tiếng giám đốc vang vang: - Cô và Mẫn Thanh sang đây gặp tôi gấp. - Ngay bây giờ sao giám đốc? - Đúng vậy! - Vâng ạ. - Đặt ống nghe xuống Thiệu Vy nhìn Mẫn Thanh: - Giám đốc gọi tôi và anh đến ngay phòng của ông ấy. - Đưa tay gãi đầu, Mẫn Thanh ngần ngại: - Sao lại là giờ nầy? Thiệu Vy nhìn anh: - Anh không đi à? - Đi, nhưng mà ... Thấy anh có vẻ không vui nên Thiệu Vy quan tâm: - Có gì sao anh? - Không có gì, nhưng mà ông ấy gọi chẳng biết chuyện vui hay buồn đâỵ. - Thì chúng ta đến đó sẽ biết thôi mà. Hai người sánh đôi đi đấn phòng giám đốc. Thiệu Vy gõ cửa, có tiếng trầ lời: - Vào đi! Thiệu Vy nhìn Mẫn Thanh: - Anh đi trước! - Không, cô vào trước đi. Thiệu Vy đề nghị: - Hai đứa mình vào một lượt. Mẫn Thanh gật đầu đồng ý: - Vậy cũng được. - Chào giám đốc! Giám đốc Khánh gật đầu: - Hai người ngối xuống đó đi, chúng ta bàn việc. Hai người vừa yên vị, thì Duy Khánh lên tiếng: - Tôi vừa nhận được hợp đồng rất ngon, anh chị nghiên cứu xem sao? - Đưa măt nhìn Mẫn Thanh ThiệuVy nhường cho anh có ý kiến trước. Anh xem trước đi Mẫn Thanh, em sẽ nhất trí với anh. Xem hợp đồng vừa xong Mẫn Thanh ngước lên mình giám đốc Khánh: Xem ra hợp đồng nầy ngon thật. Nhưng mà nó mới mẻ so với công ty mình. Thiệu Vy cũng nhìn lướt qua bản hợp đồng,cô thích thú kêu lên: - Ôi? ở Vũng Tàu. Duy Khánh nhìn cô: - Cô có hứng thú với hợp đồng nầy à? Biết mình lỡ lời, nên Thiệu Vy thối thác: - Ồ không, tôi chi thấy hợp đồng lạ thôi à! Duy Khánh nghiêm túc bảo: - Tôi đã nhận ký hợp đồng với họ rồi: Nhìn hai người một lượt, Duy Khánh nói tiếp: - Hợp đồng nầy tôi sẽ giao cho hai người đi khảo sát mặt hàng, hai người thấy sao? Mẫn Thanh lên tiếng: - Tại sao phái là hai đứa tôi mà không phải là người khác. Nhìn Thiệu Vy, Duy Khánh lại hỏi: - Vậy còn ý kiến của Thiệu Vy thì sao? Mỉm cười, Thiệu Vy bảo: - Giám đốc điếu đi đâu thì em đi đó. Duy Khánh cười thật tươi: - Tốt rồi, hai người về chuẩn bị ngày mai lên đường! Buổi tối, tại nhà của Thiệu Vy. Minh Huy giận đỏ mặt, khi hay tin cô sắp đi công tác xa mà lại đi cùng với Măn Thanh: - Tại sao em lại phải đi công tác xa như vậy chứ? Chu môi, Thiệu Vy đăp lại: - Đó là do sự phân công của giám đốc. Vả lại em cũng thích thú khi được đi xa một chuyến. Nhăn mặt, Minh Huy phản đối một cách kịch liệt: - Em đâu cần phải vất vả như vậy chứ! Nghe lời anh từ chối đi em? Quay quắc lại nhìn anh, Thiệu Vy hỏi: - Tại sao em phải từ chối chuyến công tác nầy chứ? Anh anh đừng có quá đáng đó. - Anh không có quá đáng đâu, mà anh chỉ lo cho em mà thôi. Thiệu Vy cãi lại: - Em có gì đâu mà phải lo chứ. Em đi công tác thôì mâ chứ đâu phải đi vào hang cọp đâu mà lo. Minh Huy biểu lộ sự phản ứng của mình: - Anh không muốn em đi với hắn! Hiểu được ý nghĩ của anh Thiệu Vy nhìn anh đăm đăm. Anh nói như vậy là anh chưa thật sự tin mình, điều này đã làm cho Thiệu Vy bị tển thương. Anh ấy xem thường mình quá Nhưng vẫn cố nhã nhặn: - Anh nói cái gì vậy? Em và anh ấy làm chung công ty kia mà. - Nhưng lúc nào anh cũng thấy hắn đi đi kè kè bên em là anh chịu không nổi rồi. Nhìn đăm đăm vào mặt anh, ThiệuVy chợt nói: - Anh ghen à? - Không phải. - Nếu nói nhưvậy thì hóa ra anh là người ích kỷ rồi. Minh Huy phân tích: Nếu nói ầnh là người ích kỷ cũng đúng thôi. Bởi anh quá yêu em mà thôi. Thiệu Vy bướng bỉnh nói: - Anh thấy mình như vậy là quá đáng không? Minh Huy nhẹ giọng: - Chỉ vì anh yêư em và lo sợ mất em thôi. Anh càng lúc càng làm cho em bất mãn em thôi. - Thấy cô giận mình thật sự nên Minh Huy nói mát: - Anh xin lỗi, đáng lí ra anh không nên nói ra những lời đó. Bà Minh Ngọc bước ra, bà lên tiếng phán đoán: - Con không có lỗi gì cả. Thiệu Vy con không được nói với Minh Huy những lời khó nghe như vậy. - Mẹ à ... - Thôi đừng có nói gì cả, mẹ muốn hai đứa lúc nào cũng vui vẻ với nhau cả. - Được nước Minh Huy tấn công luôn: - Anh thấy em nên xin nghỉ làm bên đó, về công ty của anh luôn cho khoẻ. - Không để cô phản ứng được gì, bà Minh Ngọc gật đầu đồng tình: - Như vậy thì tốt quá rồi còn gì? Hai đứa làm chung sẽ tốt hơn. - Đứng lên, Thiệu Vy biết Minh Huy nói như vậy là vì anh ta không muốn mình được tự do. - Cô không bao giờ để anh ấy được toại nguyện nên nói: - Em thích tự lập, em không muốn người ta cho rằng em sống nhờ anh đâu. Minh Huy nhăn mặt: - Ai dám nói gì chứ! Nếu em ngại thì chúng ta tổ chức sớm đi. Thiệu Vy lắc đầu phản ứng, cô nó khéo: - Cưới thì chừng nào cưới không được. Nhưng có điều em chưa thích tổ chức bây giờ. Giọng tha thiết, Minh Huy nói: - Chúng ta bây giờ đã lớn rồi, sự nghiệp cũng đã có em còn chờ gì nữa. - Em còn một số vấn đề chưa giải quyết xong. - Nhìn cô ngạc nhiên, Minh huy lo lắng: - Chuyện gì vậy em? - Chuyện riêng tư của em, em không thể nói cho anh nghe đượe đâu. Minh Huy cảm thấy thất vọng trong lòng. |
Dien dan thao luan
Dien dan thao luan
| | |