Công cụ nghe nhạc |
|
Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:
 |
|
3
Minh Huy hỗi đùa: - Mẹ của ai? - Hừ, thì mẹ của em! Minh Huy mỉm cười đón giỏ trái cây từ tay cô: - Em đưa anh xách cho. Hai người âu yếm nhau. Đâu hay có người ngẩn ngơ đứng nhìn. Thiệu Vy lên xe của mình: Quay lại vô tình bắt gặp Mẫn Thanh đang nhìn mình chăm chăm. Nhưng Thiệu Vy vô tình đâu thể hiểu được. - Ta đi em! Nhưng Thiệu Vy đổi ý, cô nói với Minh Huy: Anh về trước nhé! - Em đi đâu nữa. - Em sực nhớ còn mua thêm ít đồ nữa. - Vậy anh cùng chờ em về. Lắc đầu Thiệu Vy từ chối. - Không cần đâu, em sẽ về nhanh thôi mà. Biết chẳng làm gì được với tính khí thất thường của cô nên Minh Huy đành nói: - Nhanh lên nghe em? - An tâm, em sẽ về nhanh thôi. Chờ cho Minh Huy đi rồi Thiệu Vy mới quay lại tìm Mẫn Thanh: - Mẫn Thanh! Anh đâu rồi? Em không tin là anh trốn. Nhưng Mẫn Thanh thật sự đã đi rồi: Thật ra anh không muốn nhìn cảnh hai người đi vỡi nhau. Mẫn Thanh biết Thiệu Vy sẽ quay lại tìm mình. Như vậy cũng vô ích thôi. Một tuần sau, vào buổi chiều, Minh Huy quyết định đến công ty tìm ThiệuVy. Từ xa Minh Huy đã thấy bóng của Thiệu Vy, anh mừng thầm trong bụng. Nhưng nụ cười vụt tắt cả trên môi khi thấy Mẫn Thanh đi song đôi với cô Hai người cười nói rất thân mật. Thấy anh Thiệu Vy ngạc nhiên khó tả. - Sao anh lại đến đây vậy Minh Huy? Giấu đi sự bực bội trong lòng, Minh Huy vui vẻ trở lại: - Anh đến đón em đấy Thiệu Vy. Thiệu Vy tỏ thái độ khó chịu, cô hơi bực, nhưng vẫn cố nói: - Em có hẹn với bạn rồi. Hơi hụt hẫng trong lòng. Minh Huy vẫn làm như dễ dãi, anh dịu dàng nói: - Vậy thì anh đânh về một mình, anh đi nghe em! Ánh Ngưyệt từ trong đi ra nghe vậy liền lên tiếng: - Mình mời anh ấy luôn nghe Vy. Đông càng vui mà. Thiệu Vy từ chối khéo: - Hôm nay dùng hữa, chúng ta còn có việc để bàn mà. Mẫn Thanh tuy cũng không muốn sự có mặt của Minh Huy, nhưng vẫn cố hòa: - Chẳng sao đâu. Mình bàn họp đồng thôi mà. Đâu có ''qưốc gia đại sự'' gì đâu: Nhưng Thiệu Vy vẫn khăng khăng từ chối: - Các bạn đừng làm cho Minh Huy khó xử. Tụi mình còn nhiều cơ hội để dùng bữa chung mà. Biết mình ở lại cũng là nhân vật thừa, nên Minh Huy vội lên tiếng: Các bạn an tâm, mình chỉ định chở Thiệu Vy đi mua sắm thôi. - Ánh Nguyệt bông đùa: Sắm đỗ cưới hả Thiệu Vy? Không muốn làm bẽ mặt Minh Huy nên Thiệu Vy gật bừa: - Đúng vậy! Ánh Nguyệt nhảy cẫng lên: - Ôi, mi là người hạnh phúc nhất rồi còn gì? Mẫn Thanh cảm thấy hụt hẫng trong lòng nên nổi gắt: - Có đi không thì nói. Ánh Nguyệt nhanh nhảu, nắm tay Thiệu Vy: - Đi chứ! Mọi người kéo nhau đi, Minh Huy cũng dẫn xe ra cổng. Tình cờ lại gặp Thiệu My. - Thiệu My! Thiệu My nhận ra Minh Huy cô cũng kêu to: - Minh Huy! Rồi giục đứa con gái của mình: - Tú tú chào chú đi con. Nó khoanh tròn tay trườc ngưc lễ phép nói: - Con chào chú ạ! Nhìn Minh Huy, Thiệu My không khỏi thắc mắc: - Em đi đâu vậy Minh Huy? Minh Huy thú thật: - Em định rước Thiệu Vy. Nhưng cô ấy đã đi rồi. Thiệu My lo lắng: - Nó đi đâu chứ! - Đi dùng cơm với các bạn. Em chẳng hiểu sao Thiệu Vy lại thích giao du vđi bọn người ấy. - Họ không tốt à? - Không phải, toàn là những người chẳng ra làm sao cả. Nhìn anh, Thiệu My lại hỏi: - Em không thích Thiệu Vy có bạn à? Minh Huy chép miệng nói một cách thẳng thừng: - Em không thích Thiệu Vy kết bạn với mấy người đó chút nào. - Sao thế? Họ vừa nghèo vừa quê ăn nói thì cụt mịt chẳng ra làm sao cả. Từ lâu, Thiệu My không mấy thích Minh Huy, nhưng vì thương em gái nên Thiệu Vy đành bỏ qua: - Họ nghèo, nhưng biết đâu lương tâm người ta trong sạch thì sao? - Nồi như vậy là chị cũng hoan nghênh Thiệu Vy kết bạn với loại người ấy à. - Không hẳn là vậy đâu. Cho hai tay vào hai túi quần, Minh Huy bĩu môi rồi nói, một cách tự nhiên: Chỉ có em mới đem lại hạnh phúc cho Thiệu Vy mà thôi. Không ai hơn em được đâu. - Em tin vậy à? - Em có quyền có tiền và cả thế lực. Quá bất mãn, Thiệu My có thể hiểu được Minh Huy. Nhưng cô sẽ làm gì được đây. Ngăn không cho Thiệu Vy quan hệ tình cảm với anh ta sao? Vậy l1ệu Thiệu Vy có hiểu không? Thiệu My không ngờ Minh Huy có tính kiêu căng và tự phụ như vậy. Lát sau, Thiệu My lại lên tiếng tiếp: - Đôi lúc quyền thế và tiền bạc cũng không thắng nổi tình cảm đâu em ạ! Minh Huy triết lí: - Nhưng có tiền là có tất cả chị ạ! - Với Thiệu Vy em tin như vậy â? Coi chừng thất bại đó em. Tự tin Minh Huy nói: - Em luôn thương yêu chiều chuộng cô ấy đủ điều chị ạ. Thiệu My nói một câu coi như cảnh báo Minh Huy: - Đôi lúc tiền tài vật chất thua kém tình cảm đấy. Minh Huy nới một cách chắc chắn: - Ngần ấy năm quen biết tìm hiểu, em tin ràng Thiệu Vy hiểu em hơn ai hết. - Vậy sao? - Dường như chị có phần không tin vảo em lắm thì phải? - Ồ không, chị không nghl như vậy! Tú Tú phụng phịu với mẹ: - Con đói bụng lắm rồi. Sực nhớ Thiệu My nắm tay con đứng lên: - Ôi! mẹ quên mất! - Rồị quay sang Minh Huy chị bảo: - Chào Cậu nghe, chị phải về thôi. - Chào chú! - Đi được một lát Tú Tú chợt hói; giọng thật ngây thơ: - Mẹ ơi! Sao cậu không mời mình đi ăn? Bây giờ Thiệu My mới nghĩ ra, cô cảm thấy lạ lắm. Chẳng lẽ một bữa cơm mà Minh Huy cũng tiếc vậy sao? Thật không hiểu nổi. Thiệu My lẩm bẩm: - Thật là chắng biết điều tí nảo cả ... Chiều tối, Thiệu Vy mới về đến nhà. Thấy Tú Tú cô đã reo lên: - Tú Tú! Tú Tú ôm chầm lấy cô: - Dì út, dì đi chơi có vui không? Hơi ngạc nhiên Thiệu Vy nhìn nó rồi mới hỏi: - Sao con biết , Út đi chơi mà hỏi hả? Chính cậu Minh Huy nói cho mẹ và con biết. Ngước nhìn chị, Thiệu Vy như muốn hỏi thật hư ra sao? Hiểu ý em Thiệu My kể: - Trưa nầy chị và Tú Tú định rủ em đi dùng bữa. Nhưng đến nơi thì em đã đi với các bạn rồi. - Và chị gặp Minh Huy. - Đúng vậy. Tú Tú xen vào giữa hai người: - Dì ơi! Cậu Huy chẳng chịu mời con đi ăn gì cả. Xoa xoa đầu đứa cháu. Thiệu Vy mỉm cười: - Tú Tú ngoan, con muốn ăn gì nè! Nào nói đi! - Dì mua cho eon hả? Vậy con muốn ăn chè đậu đỏ đó. Lâu quá con không có ăn. Bà Minh Ngọc vừa bước ra nghe Tú Tú nói thế bà liền lên tiếng: - Được rồi, bà sẽ cho con ăn chè đậu đô đến ngán thì thôi. Thiệu My lắc đầu: - Mẹ vâ Thiệu Vy cứ chiều nó riết rồi nó sẽ hư mất. Tự nhiên Thiệu Vy lại hỏi chị mình một cách lo lắng: - Sao hai mẹ con chị lại về đây vậy hả? - Nhớ mẹ và em về thăm không được sao? Xua tay Thiệu Vy cười hì hì: - Có thật không vậy? Hay bên ấy lại có chiến tranh nữa rồi đó. Bà Minh Ngọc rầy con: - Sao chắng chịu nghĩ đến chuỵện tốt đẹp một chút. Nói rồi, bà lại quay vào trong, còn lại hai chị em Thiệu Vy lại hỏi: - Không có gì thật chử chị? - Chẳng lẽ chị đùa với em được sao? - Đứng lên rót cho mình tách trà Thiệu Vy uống một ngụm nước rồi nhìn chị nói: - Nếu anh ấy có tỏ ra ăn hiếp thì chị cứ nói cho em biết, em sẽ mặt giúp chị nha. Nắm tay em kéo ngồi xuống Thiệu My vả lả: Hãy lo chuyện của em kìa! - Chuyện của em có gì phải lo chứ: Gợi chuyện, Thiệu My nói: Hai người quen nhau lâu như vậy rồi thì hãy tính đến hôn nhân đi chứ. Ngồi trở xuống cạnh chị. Thiệu Vy thớ dài: Anh ấy đả năm lần bảy lượt đòi kết hôn sớm nhưng vẫn chưa đồng ý. - Tại sao vậy? Dẫu sao hai người cũng đã quen biết nhau lâu rồi mà. |
Dien dan thao luan
Dien dan thao luan
| | |