Tuoi muc tim
Danh Mục Chính

  Trang chủ

  Nhạc online

  Trắc nghiệm tâm lý

  Kết bạn

  Thành viên

  Tìm kiếm

  Hướng dẫn sử dụng

  Liên hệ BQT

  Đặt làm trang chủ

MỞ RỘNG | THU GỌN

Công cụ nghe nhạc

Để nghe nhạc, computer của bạn cần có:


Thống Kê Nhanh
Nhạc phẩm: 1505
Số Ca Sĩ: 202
Thành viên: 2512
Thành viên mới:
chan anna
Đang online: 1085
Khách: 1085
Thành viên: 0

  Hoa học trò
  Lớp ngoại ngữ
  Dân Trí
  Tin Vui Việt

Chương 5

Cẩm Tuyền đặt dĩa xoài xuống bàn, giọng bực dọc :
- Tao vẫn không hiểu sao mày nhận lời dạy võ cho con... mắm đó !
Nhón miếng xoài tượng, Phố trả lời :
- Đơn giản thôi ! Tao muốn giúp lão Nhím.
Tuyền bĩu môi :
- Lão Nhím, lão Nhím... Bộ mày mắc nợ hắn ta hay sao mà lúc nào cũng bận bịu vì hắn.
- Nói nhảm. Tao có bận bịu gì đâu !
- Xì ! Lại chối ! Hắn học võ, mày giữ ba lo, giặt đồ tập. Hắn có bồ mày lo cung cấp tin để hắn làm hài lòng người đẹp, thâm chí bây giờ dạy võ cả cho con yêu ấy !
Hợp Phố cười gượng gạo :
- Mày không thích tao là... người tốt việc tốt à !
Cẩm Tuyền đanh đá :
- Người ngốc thì có ! Là tao, tao trả đời nào dạu dột như mày. Ai đời bắt cầu cho thiên hạ đi.
Phố nhùn vai :
- Tao không câu nệ chuyện đó. Mình giúp người này, người khác sẽ giúp lại mình.
- Mốc xì ! Trong tình yêu, chả ai giúp ai đâu !
Mặt Hợp Phố đỏ bừng, cô áy úng :
- Cái gì mà tình yêu. Mày... mày thật...
Cẩm Tuyền hất hàm :
- Mày lí lắm cơ mà ! Chẳng lẽ không dám nhìn lại lòng mình ?
Phố cắn môi :
- Sao lại không ? Và tao nhận ra tao với ông Ngạn không hợp, bất cứ điểm nào nói ra cũng có thể tranh luận. Lão Nhím luôn mồm bảo tao như con trai, nên chơi với tao lão hết sức thoải mái, và tao cũng thấy như vậy.
Cẩm Tuyền nghiêng nghiêng đầu :
- Sao mày lại tin lời lão ta nhỉ ? bộ "như con trai" rồi không biết yêu sao ? Hừ ! Ngạn đang lợi dụng tình cảm của mày đó !
Phố nhói trong tim :
- Không phải ! Mày nghĩ xấu về Ngạm và hiểu lầm tình cảm của tao với hắn rồi.
Cẩm Tuyền khoát tay :
- Vậy thôi không nói nữa. Bữa nay dạy dỗ thế nào ? Kể cho tao nghe với.
- Cũng tàm tạm dù con nhỏ ấy nói nhiều hơn học. Tao chỉ hướng dẫn vài ba đòn tự vệ trong hai tháng thôi, nó tiếp thu được tới đâu hay tới đó.
Rồi cô chép miệng :
- Nhã Thi là con cưng, quen được phục vị, quen được chiều chuộng, rồi Ngạn sẽ khổ dài dài vì nó.
Tuyền Tinh quái :
- Mày xót à ?
Hợp Phố làm thinh. Cô cắn miếng xoài và nhăn mặt :
- Trời ơi ! Chua quá !
Cẩm Tuyền khúc khích cười. Phố nhìn đồng hồ :
- Tao phải về thôi !
Tuyền đứng dậy mở cửa, mồm lách chách :
- Ê ! Lão bạn của anh Đạt thế nào rồi ?
Hợp Phố giậm chân :
- Mày nói nhiều mà hỏi cũng nhiều ! Tao miễn trả lời.
- Sao thế ? Hay là có vấn đề ?
Phố nhe răng :
- Vấn đề... cái đầu mày. Đừng chọc tao nổi máu du côn lên đấy.
Tuyền rụt van :
- Ôi trời ! Sợ quá ! Thôi, về lẹ đi !
Hợp Phố bật cười vì cái kiểi vờ vĩnh dễ ghét của Cẩm Tuyền. Nếu không có nó, Phố sẽ buồn chết được.
Đi bộ, ngang ngôi nhà đồ sộ của Nhã Thi, Hợp Phố chợt bước nhanh mà không hiều vì sao, dầu mới cách đây nửa tiếng cô đã từ đó đi ra.
So với gia đình cô, gia đình và cơ ngơi của Nhã Thi lớn hơn gấp mấy lần. Phòng khách trải thảm, đèn chùm pha lê, trần thạch cao với hoa văn cầu kỳ, tường treo đầy tranh siêu thực. Nhưng tất cả mọi thứ lại toát lên vẻ trưởng giả của những tay giàu mới phất.
Cách nói chuyện của Nhã Thi mới hợm hỉnh làm sao ? Suốt nửa tiếng đồng hồ nó không ngớt nói về mình.
Một hoa khôi, một người mẫu quảng cáo dĩ nhiên phải có nhiều chuyện để nói, nhưng giá như Thi ít khoe khoang một chút chắc con bé dễ yêu hơn nhiều.
Vào nhà chưa kịp uống nước, Phố đã nghe điện thoại reo.
Chắc lão Nhím nôn nóng hỏi thăm tình hình đó thôi. Vậy cứ mặc kệ lão đi. Những lời Cẩm Tuyền nói lại ong óng trong đầu Phố. Ngạn có lợi dụng tình cảm của cô không nhỉ ? Sao tự nhiên Phố bực mình anh quá !
Đợi điện thoại gần hết đợt chuong, Phố mới đủng đỉnh nhấc máy.
Giọng Ngạn hồ hởi :
- Phố hả ? Bữa nay dạy dỗ thế nào nhóc ?
Phố ngắc ngứ :
- Anh hỏi Nhã Thi thì hay hơn. Vì em dạy thế nào, anh thừa biết rồi.
Ngạn cười :
- Vậy thì học trò em ra sao ?
Hợp Phố tằng hắng :
- Thông minh, tiếp thu nhanh.
- Good !
Phố đế thêm :
- Có điều nói nhiều quá, chắc chắn sẽ mau quên. Anh phải bắt con nhỏ tự tập đó nghen.
- Anh biết rồi !
Phố cộc lốc :
- Còn gì nữa không ?
Im lặng vài ba giây, cô nghe Ngạn cười, giọng thì thào thật dễ ghét :
- Nè Phố ! Anh hỏi thật, em và gã Đạo ấy sao rồi ?
Phố gắt :
- Anh dư hơi thật !
Dứt lời cô gác máy thật mạnh. Ngước lên cô thấy Lữ đứng ở ngưỡng cửa, miệng phì phà điếu thuốc.
Bỗng dưng Phố trút hết bực dọc vào Lữ. Cô cau có :
- Em sợ nhất là khói thuốc lá, anh biết không ?
Lữ nheo nheo mắt :
- Anh biết từ lúc em vừa nhấv điện thoại lên kìa, nhưng thử xem phản ứng em ra sao.
Dứt lời anh đủng đỉnh bước tới cửa sổ, búng vèo điếu thuốc hút dở ra ngoài.
Quay lại, Lữ cao giọng :
- Thoải mái rồi chứ ! Nếu vẫn còn ngộp, mời em lên sân thượng...
- Để tìm sao à ? Em không rảnh đâu !
- Mỗi ngày có những hai mươi bốn tiếng, nên dành ra ít phút để thư giãn lắm chứ, nhất là những lúc bị stress như vầy.
Đáp lại lời của Lữ, Hợp Phố buông phịch xuống salon.
Lữ ngồi xuống ghế đối diện :
- Lại cãi nhau với huynh à ?
- Bất đồng một chút chứ không phải cãi.
- Bao nhieu đó đủ khiến người ta mệt mỏi rồi.
Hợp Phố ậm ự :
- Em chỉ thèm m6ọt ly cà phê.
Lữ rủ rê :
- Vậy thì ra quán. Anh rất muốn được mời em. Ở đầu ngõ có một quán khá lắm ! Sáng nào anh và Đạt cũng ngồi nửa tiếng rồi mới đến trung tâm.
Phố ngần ngừ :
- Để em vào xin mẹ đã !
- Anh sẽ chờ...
Lữ lững thững bước ra cổng. Anh tin chắc mẹ Phố sẽ đồng ý. Những người trong nhà này đang mong có một gã đàn ông nào đó đủ bản lãnh để lèo lái cô con gái ngỗ nghịch của họ. Sao anh không thử cơ chứ !
Hợp Phố trở ra với gương mặt tươi roi rói. Không cần hỏi Lữ cũng biết bà mẹ đã bằng lòng. Anh mở cửa rào chờ Phố bước tới. Lần đầu đi bên cạnh một người lạ, Phố thấy chân mình ngượng ngập rõ ràng.
Lữ hỏi :
- Chưa từng đi với ai thế này phải không vịt con ?
Phố nghênh ngang :
- Vẫn hoài ấy chứ !
- Anh lại có cảm giác em chưa biết cách đi chung.
- Chung hay riêng, mỗi người vẫn đi trên đôi chân của mình.
- Nhưng đi chơi, khác với đi học, đi với bạn trai khác với bạn gái, với người yêu càng khác nữa.
- Phố nhún vai :
- Em chỉ có m6ọt cách đi. Đó là cách ngẩng cao đầu, bước thẳng, một hai, một hai.
Lữ hóm hỉnh :
- Y như sắp lên võ đài thi đấu.
Phố gật đầu :
- Đúng vậy ! Đời là một đấu trường mà.
Lữ nheo nheo mắt :
- Chắc sư huynh em dạy thế ?
Hợp Phố đá tung một lon bia rỗng trên lề :
- Ba em dạy đó !
Lữ dẫn cô vào quán :
- gia đình em, ai cũng rất mạnh mẽ. Nhất là Phố, em khiến anh phải nghĩ tới hoài.
Hợp Phố thản nhiên :
- Bọn con trai chung lớp võ cũng nói như thế mỗi khi chúng trúng đòn của em.
Lữ bật cười :
- Cũng may anh chưa trúng đòn của em.
Phố ngồi xuống ghế mây :
- Vậy thì coi chừng. Em mạnh tay lắm đó.
Lữ phát một cử chỉ :
- Nhưng phải có người đỡ được đòn chứ !
- Dĩ nhiên !
- Chắc lại là sư huynh ?
Phố không trả lời, cô nhìn thẳng vào mắt Lữ. Cô chả thích những câu hỏi có gài bẫy như thế. Vả lại, Phố luông luôn là người chủ động, người đặt câu hỏi với con trai, nhưng nãy giờ Lữ giành quyền đó của cô. Nhìn anh như vầy, Phố tin mình sẽ trở về, đúng thế chủ của mình. Nhưng chỉ m6ọt thoáng cô đã chớp mắt.
Sao lại... dở thế nhỉ ? Phố chợt nhận ra mắt Lữ bí hiểm lạ thường. Anh nhìn cô bằng cái nhìn vừa đắm đuối vừa giễu cợt chớ không vô tư, thẳng tuột như cái nhìn của Ngạn.
Rõ ràng đây là một cái nhìn có vấn đề !
Bất giác Hợp Phố bối rối. Sao Lữ lại nghĩ hoài tới cô nhỉ ? Thật ra anh có ý gì khi nói thế ?
Chẳng lẽ Lữ thích cô ? Ôi không thể nào. Anh ta cao, to, khá điển trai với nụ cười hào hoa, bí hiểm. Trò chuyện lại duyên dáng quyến rũ, chắc chắn phải có nhiều cô gái xung quanh, tội vạ chi lại thích một con bé dở hơi như Hợp Phố ! Nếu Lữ thích chắc anh cũng giống lão Nhím ở điểm vì cô như con trai, nên... chơi với cô, Lữ hết sức thoải mái.
Nghĩ như thế, Hợp Phố thấy an tâm. cô thấy Lữ tủm tỉm cười khi một cô tiếp viên bước lại hỏi :
- Anh... anh dùng chi ?
Lữ búng tay :
- Dĩ nhiên là hai cái đen. À ! Thêm một gói ba số nữ.
Mặt Phố xịu xuống :
- Đốt thuốc tức là tự đốt ngắn đời mình. Em không muốn bị vạ lây đâu ! Người như em rất quý sức khỏe.
Lữ nói với theo cô tiếp viên :
- Em gái ơi ! Khỏi lấy thuốc lá nhen... Thằng nhóc này đang... cai thuốc
Nhìn Phố, Lữ nói :
- Cuối cùng cái đuôi con gái vẫn lòi ra. Ngồi với con trai, anh tha hồ phả khói nhóc ạ !
Phố nhịp tay lên bàn :
- Anh bắt đầu ân hận khi ngồi quán với em à ?
Lữ không rời mắt khỏi Phố :
- Không bao giờ ! Tại sao anh lại ân hận khi mình được quan tâm nhỉ ?
Hai phin cà phê được đặt xuống bàn. Phố tránh ánh mắt của Lữ bằng cách nhìn những giọt mưa đen rơi xuống, rơi xuống.
Giọng anh ấm áp thân tình :
- Vì sao em lại học võ hở vịt con ?
Phố thản nhiên :
- Anh hai, anh ba đều học võ, em không học làm sao chơi với hai ông ấy được.
Lữ cười :
- Đó chưa phải là lý do.
hợp Phố trầm ngâm :
- Đúng là hồi nhỏ em vừa xấu xí vừa ốm yêu, ba mẹ sợ ra đường bị ăn hiếp nên cho đi theo anh ông anh học võ để tự vệ. Lớp em học chỉ có ba đứa con gái trên tổng số hơn bốn chục trên con trai, bao em sao không giống con trai cho được.
Lữ khoanh tay trước ngực. Anh tủm tỉm nhìn Phố và bảo :
- Vẻ ngổ ngáo con trai như một lớp vỏ bọc che giấu những yếu đuối, dịu dàng đặc trưng con gái. Rồi anh sẽ phá vỡ lớp vỏ bọc ấy cho mà xem.
Hợp Phố hất mặt lên :
- Điều ấy có thể xảy ra nếu anh thắng được em. Nhưng ai lại thách thức một người không biết võ nhỉ !
Lữ khoắng đường trong ly cà phê rồi đẩy về phía cô, giọng từ tốn :
- Anh đoán chắc rất vừa uống.

Một lần nữ Hợp Phố chớp mi mấy cái liên tục. Đi uống cà phê với đám con trai học chung hoặc đi với Ngạn và anh Trác, Phố luôn tự phục vụ chớ chẳng gã nào ga lăng như Lữ. Anh chàng làm cô cảm động rồi đây.
Hình như hiểu Phố nghĩ gì, Lữ nói :
- Bảo đảm ly cà phê này sẽ ngon hơn những ly cà phê em từng uống.
Phố nhún vai chẳng nói tiếng nào.
Lữ khuấy nhẹ ly cà phê của mình :
- Em rất hợp với màu đen. Em mặc áo pull đen này trông độc đáo lắm.
Hợp Phố cong môi :
- Anh Trác lại bảo em giống Ninja... rùa. Bởi vậy em rất ít mặc nó.
- Trác chọc em đó. Anh rất thích mỗi lần uống cà phê, anh lại có một nơi để nhớ, một màu sắc để chìm đắm, một chút gì đó lãng đãng để tâm hồn lung linh.
- anh nói chuyện cứ như đọc thơ ấy !
Lữ lại khuấy ly cà phê :
- Đó chỉ là một trong nhiều cách làm cuộc sống thú vị hơn. Lời nói không mất tiền mua. Anh lại thích dùng lời nói như một câu ngạn ngữ Trung Quốc.
Phố tò mò :
- Câu ngạn ngữ nào vậy ?
Lữ trầm giọng :
- "Cơm tặng người đói. Lời nói tặng tri âm". Em đã từng nghe bao giờ chưa ?
Phố khe khẽ lắc đầu. Lữ nhỏ nhẹ :
- Anh tặng em đấy... tri âm ạ !
Hợp Phố che miệng cười và nhận ra mình hơi điệu, vì từ trước tới giờ Phố cười thoải mái chớ chẳng hề biết e ấp làm duyên. Sao tối nay cô lại... thế nhỉ ?
Giọng Lữ chợt vang lên :
- Anh rất thích có một cô bạn nhỏ như em. Phố nghĩ thế nào về anh ?
Hợp Phố nóng bừng cả người. Cô có cảm giác mình đang tập trung tinh thần và sức lực cho một trận đấu. Cô liếm môi :
- Anh cũng như những người bạn khác của em thôi dầu anh lớn tuổi hơn họ nhiều.
Lữ nhìn xoáy vào mắt Phố :
- Anh muốn là bạn đặc biệt kìa.
Phố vuốt mái tóc ngắn :
- Anh vội vã quá đấy.
Lữ nói :
- Không đâu ! Lần đầu gặp, em đã để lại trong hồn anh ấn tượng thật dữ dội. Suốt đem đó anh thao thức mãi và cứ nghĩ rằng tại mình vừa đi một chuyến khá dài, từ Đà Nẵng vào đây nên không gnủ được. Nhưng sau đó, anh nhận ra đâu phải vậy. Nguyên nhân chính là từ em, một cô bé khác người.
Hợp Phố hoang mang :
- Anh đã biết nhiều về em đâu ?
Lữ nói bằng giọng tự tin :
- Người ta có thể hiểu trái tim mình muốn gì ở cái nhìn đầu tiên, và anh không thể lặng im nữa. Anh muốn có em.
Lữ nhìn Phố, anh mắt như thôi miên. Cô choáng vì bất ngờ và ngợp vì lời tỏ tình nhu giông bão của anh.
Phãi tỉnh táo thôi Phố ơi ! Dầu đã dặn lòng như vậy nhưng cô vẫn bị sự mạnh mẽ của Lữ cuốn hút. Anh không phải võ sĩ như Ngạn nhưng anh ra đòn mới độc làm sao ! Tâm hồn tưởng như cứng rắn nhưng thật ra hết sức yếu đuối của Hợp Phố đang chao đảo giữa một bên là lý trí, một bên là cảm xúc.
Phố không chối là có cảm tình với Lữ. Những lời anh nói khiến cô không thể dửng dưng, cũng chẳng thế nghĩ đến điều gì khác ngoái ý nghĩ đang ngồi cạnh anh, y như những cặp tình nhân khác trong quán. Nhưng yêu, chắc Phố phải xem lại thật kỹ coi tim mình đang muốn gì, tìm gì, hiểu gì ở Lữ.
Nhỏ Tuyền lý sự : "Trong tình yêu không bao giờ làm kẻ thứ ba. Dở lắm !". Phố không muốn bị chê dở, bị mọi người dè bỉu nửa thương nửa khinh ghét như những nhân vật thứ ba thừa thãi, tổ gây khó chịu cho người xem phim. Hai mươi tuổi, cô có quyền được yêu một cách đàng hoàng rồi chứ !
Trong ánh đèn tranh tối tranh sáng của quán cà phê, Lữ im lặng ngắm cô. Phố tưởng mình như chiếc lá mỏng manh đang chìm dần trong cái nhìn đắm đuối ấy.
Giọng Phố thật lạ !
- Chúng ta về thôi !
Lữ đứng dậy trước. Hai người đi bên nhau. Một chiếc honda chạy ẩu ép thật sát lề, Lữ nhanh nhạn nắm tay Phố kéo mạnh vào. Như một phản xạ, cô rút tay lại.
Lữ cất giọng rắn rỏi :
- Anh sẽ chờ để nghe câu trả lời của em.
Về tới cổng, Phố thấy Trác. Anh ba cô có vẻ ngạc nhiên. Phớt lờ đôi mắt soi mói của anh, Phố chạy tuốt vào nhà. Về tới phòng, cô buông người xuống giường và mỉm cười một mình.
Nếu có ghi nhật ký như những đứa con gái mơ mộng, Phố sẽ ghi thế này :
"Một ngày bực mình nhưng lại kết thúc bằng một niềm vui bất ngờ và hết sức dễ yêu".
Phố đang vui và có lẽ nên giấu niềm vui của mình thật kỹ.


10 chương mới hơn
  Chương 6
  Chương 7
  Chương 8
  Chương 9
  Chương 10
  Chương 11
  Chương 12
  Chương 13
  Chương 14
10 chương cũ hơn
  Chương 4
  Chương 3
  Chương 2
  Chương 1

Hình thành viên


i_soon
Đăng nhập

Nhớ cookie?

Quên mật khẩu
Đăng ký thành viên

Album nhạc mới nhất

 
Yêu trong niềm đau



 
Nghị lực




Ước nguyện

  


Tư vấn tuổi mới lớn

  Thảo

  Hạnh An

  

Bài Mới Đăng
10 Loài Động Vật ...
6 Sự Vật Có Mối ...
Đằng sau nghị lực ...
Lúa mùa duyên thắm
Chuyện tình nàng ...
Tình thu
Tìm nhau
Tạ ơn đời
Nếu có yêu tôi
Kỷ niệm

Nghe nhiều tháng 05
Gọi mãi tên em
Jingle bells
Có lẽ nào
Cuộc đời người ...
We wish you a Merry ...
Nỗi sầu đêm vắng
Em về đi
Giấc mơ phù du
More than enough
Câu chuyện đầu năm

Đọc nhiều tháng 05
Những ngày tươi ...
6 thói quen giúp "mi ...
Cô gái tật nguyền ...
Xem trẻ em Nhật ...
Trồng cây xanh cho ...
Vốn quý nhất của ...
Từ chạy bàn trở ...
Ta không muốn
Nghị lực phi ...
Chuyện kỳ lạ về ...

Tìm kiếm nhanh
Theo tên bài hát
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9
Theo ca sĩ
A B C D Đ E F G
H I J K L M N O
P Q R S T U Ư V
W X Y Z 0   9

Tìm kiếm chi tiết
Tìm
Theo
Tìm chính xácGần chính xác

Dien dan thao luan
Tâm sự vui buồn

  Chàng trai nghèo khóc nức nở khi níu kéo tình yêu   Hồng Dương

Chàng trai nghèo khóc nức nở khi níu kéo tình yêu   Trong bức thư ngắn ngủi, Hồng Dương ...

 •  Cô gái bị lừa dối, vờ như không quen biết ngay trên sóng  Tuyên
 •  Em muốn được gặp anh lần cuối trước khi em đi xa  Thái
 •  Yêu thương, hạnh phúc ...  Bích Ngọc

Dien dan thao luan
Diễn đàn thảo luận

  Độc thân ?   Huyền

Độc thân ?   Tôi 28 tuổi, vừa chia tay bạn trai và bắt đầu cuộc sống độc thân. Ở tuổi này thật sự tôi đã không còn thời gian để tìm được hạnh phúc cho mình. Nghĩ đến cảnh bắt đầu tìm hiểu rồi yêu nhau, sau đó kết hôn tôi nghĩ cánh cửa ...

 •  Khi lớn rồi cứ ở nhà với mẹ có tốt không ?  Thương
 •  YDP  MINH THU
 •  tinh yeu  KMT
Trang chủ -|- Hướng Dẫn Sử Dụng -|- Tìm Kiếm