Ai bảo con gái mođen Con trai tóc ngắn,áo chen đủ màu Còn chê con gái càu nhàu Sao không chịu nghĩ ai vào cà-fê Sáng trưa chiều tối lết lê Chàng này,chàng nọ tỉ tê đủ điều Chê nàng ăn vặt quá nhiều Sao chàng lại cứ muốn dìu đi ăn Không ăn chàng cũng ép ăn Cười tươi rạng rỡ khi nàng khen ngon Thiệt là mấy gã trẻ con Khi tiền đã hết thì hờn chúng ta Nói ra lại bảo chua ngoa Chua ngoa mà được tặng hoa,tặng quà Hoa hồng đủ sắc mặn mà Tặng nàng triệu đóa đến già vẫn cam Con gái thích nhảy phải ham Dẻo dai xương cốt,an tâm hợp thời Quay về nói chuyện tình đời Trách người con gái đua đòi hả anh? Em cười những kẻ như anh Thế gian thường gọi "sở khanh" tên chàng Ăn xong bỏ chạy la làng Chưa kịp chùi mép,đã màng ăn thêm Nghĩ tiền mua được một đêm Thì cớ gì trách rằng em yêu nhiều Thời buổi tiên tiến lên nhiều Người nào không thích xài nhiều đô-la Người nào không thích tay-ga Ðừng nên hoang tưởng ta là thanh cao Thiệt là tội nghiệp làm sao Các anh được xếp ở sau các nàng Xa rồi cái thuở huy hoàng Trọng nam khinh nữ đã tàn từ lâu
Tôi 28 tuổi, vừa chia tay bạn trai và bắt đầu cuộc sống độc thân. Ở tuổi này thật sự tôi đã không còn thời gian để tìm được hạnh phúc cho mình. Nghĩ đến cảnh bắt đầu tìm hiểu rồi yêu nhau, sau đó kết hôn tôi nghĩ cánh cửa ...