Nhớ làm sao hoàng hôn tím đồng chiều Những buổi sớm tinh sương trong vắt Những vòm lá lũy tre xanh muốt mắt Bầu trời xanh, chim hót chào bình yên
Nhớ làm sao bầu trời rộng cao xanh Nghe vi vút tiếng sáo diều no gió Con đê làng xanh rờn những thảm cỏ Mõ trâu chiều ấm áp cả đồng quê
Nhớ làm sao cái nắng hè gay gắt Gánh lúa vàng lưng áo mẹ đẫm mồ hôi Nhớ dòng sông Hồng đỏ phù sa êm trôi Với lũ bạn có biết bao kỉ niệm
Nhớ làm sao những kỉ niệm thật buồn Những kí ức mất mùa tháng ba ngày tám Những trận bão không hề biết thuơng hại Tàn phá quê nghèo khi lúa đương bông
Nhớ làm sao cái giá lạnh mùa đông Cánh đồng lởm chởm gốc rạ khô cuối vụ Bên bếp lửa hồng xum họp tiễn năm cũ Bữa cơm đông đủ những gương mặt người thân
Giờ tất cả đã xa đã là dĩ vãng Năm tháng tuổi thơ chẳng phút nguôi quên Kỉ niệm một thời - khoảng trời bình yên.
Tôi 28 tuổi, vừa chia tay bạn trai và bắt đầu cuộc sống độc thân. Ở tuổi này thật sự tôi đã không còn thời gian để tìm được hạnh phúc cho mình. Nghĩ đến cảnh bắt đầu tìm hiểu rồi yêu nhau, sau đó kết hôn tôi nghĩ cánh cửa ...