Thời gian cứa vào cột mốc những nhát sắc Mỗi tháng, mỗi ngày trở nặng tiếng thở dài Đời người lẳng lặng đi về cột mốc Bằng đôi chân tật nguyền...
Bánh xe ì ạch kéo lết kỷ niệm khô cóng Cánh rừng ầm ào đổ rũ vào tương lai khói bụi Bóng người dắt nhau lên giàn tự thiêu Thời gian vỡ không khốc những ngón tay dài...
Trong ánh vằng vặc trăng khóc than Đôi mắt của con ngời lên phục sinh Cơn mê hoảng cầm đuôi con mắt Kéo xệch ta xuống hoang tàn...
Cuộc trả nợ đã dần đến đích Những linh hồn vọt lên từ miệng núi lửa Thay thế thân xác trị vì Trên mặt đất chia làm hai mảnh Mặt trời xám tro và bóng chết dưới dòng
Cựa lên những mầm sống Dưới vết bánh xe tì chặt niềm tin Tạo vật khởi hành cuộc sắp đặt mới Bằng bàn tay của những linh hồn...
Tôi 28 tuổi, vừa chia tay bạn trai và bắt đầu cuộc sống độc thân. Ở tuổi này thật sự tôi đã không còn thời gian để tìm được hạnh phúc cho mình. Nghĩ đến cảnh bắt đầu tìm hiểu rồi yêu nhau, sau đó kết hôn tôi nghĩ cánh cửa ...