Có một người con gái sống nơi đây Giữa thành phố rất nhiều con gái Tôi bước chậm chợt nghe lòng tự hỏi: - Em còn là em của tôi không Sắc mầu và âm thanh ồn ã các ngã đường Từ biên giới về đây tôi như người xa lạ Những cô gái, những chàng trai rực rỡ Tôi nhìn mình: áo lính sờn vai Chỉ cần đi hết dãy phố này thôi Tôi sẽ gặp em Vui mừng hay lạnh nhạt? Em đẹp quá. Chân tôi không nỡ bước Bởi chỉ còn hết dãy phố này thôi Thà suốt đời ở mãi tận xa xôi Để tôi nghĩ về em như bao người yêu lính Chung thủy. Hy sinh. Đợi chờ năm tháng Nhưng, đây là dãy phố đến nhà em Đứng tần ngần giữa bao nỗi băn khoăn Tôi bỗng giật mình nghe tiếng gọi Em rực rỡ hiện ra giữa phố phường nắng chói Bàn tay dịu dàng vuốt áo lính sờn vai Một tháng sau, tôi tạm biệt nơi đây Em đưa tiễn với mắt nhìn vời vợi Tàu chuyển bánh, phố phường dần xa mãi Cùng một người vợ lính đợi chờ tôi Chấp nhận Anh hoang vắng như ga tàu xép Em đến, em đi tựa chuyến tàu Kéo hồn ga theo hàng bánh sắt Trở lại ngôi nhà, có nghĩa gì dâu Nhưng, anh như ngọn đèn vẫn thức đêm thâu Đợi chuyến tàu qua, dù hờ hững Dẫu vậy còn hơn Nếu đời anh đổi khác Sẽ càng buồn Vì biết đợi chờ ai?
Tôi 28 tuổi, vừa chia tay bạn trai và bắt đầu cuộc sống độc thân. Ở tuổi này thật sự tôi đã không còn thời gian để tìm được hạnh phúc cho mình. Nghĩ đến cảnh bắt đầu tìm hiểu rồi yêu nhau, sau đó kết hôn tôi nghĩ cánh cửa ...