Mà anh hay em trong tim đều rạn Đều chôn sâu hình ảnh một người mơ Bây giờ đây quấn quít hiện bây giờ Chỉ biết có đôi ta là đang sống Đang cho nhau ngọt ngào và đang mộng Cố làm lơ không biết đến thời gian Đến bông hoa tàn tạ với trăng ngàn Đến những tình duyên chung quanh thất vọng Nhiều hành tinh tan đi vì đã lỏng Ôi muôn năm! Giấc mộng đã đời chưa? Lúc ấy sóng triều rên rỉ chưa bưa Cứ nhắm mắt, cứ yêu nhau như chết Cứ sảng sốt, tê mê và rũ liệt Đừng nghe chi âm hưởng địa cầu đang Vỡ toang ra từng mảnh, cả không gian Cả thời gian, từ tạo thiên lập địa Đều trộn trạo, điều hòa và xí xóa Thành hư không như tình ái đôi ta. Trong im lìm, lẻ loi trong dãy động, Cũng hình như, em hỡi, động Huyền Không Mà đêm nghe tiếng khóc ở đáy lòng, Ở trong phổi, trong tim, trong hồn nữa. Em cố nghĩ ra một chiều vàng úa, Lá trên cành cành héo hắt, gió ngừng ru: "Một mối tình nức nở giữa âm u, Một hồn đau rã lần theo hương khói, Một bài thơ cháy tan trong nắng rọi, Một lời run hoi hóp giữa không trung, Cả niềm yêu, ý thơ, cả một vùng, Hóa thành vũng máu đào trong ác lặn", Đấy là tất cả người anh tiêu tán, Cùng trăng sao bàng bạc xứ Say Mơ Cùng tình em tha thiết như văn thơ Ràng rịt mãi cho đến ngày tận thế.
Tôi 28 tuổi, vừa chia tay bạn trai và bắt đầu cuộc sống độc thân. Ở tuổi này thật sự tôi đã không còn thời gian để tìm được hạnh phúc cho mình. Nghĩ đến cảnh bắt đầu tìm hiểu rồi yêu nhau, sau đó kết hôn tôi nghĩ cánh cửa ...