Cứ ngỡ rồi đây xa lắm một mái trường Ta không đủ sức níu thời gian gần lại Mái ngói mờ rêu, tán lá bàng xa ngái Những con đường, sỏi đá nhịp buồn tênh
Tháng năm rơi trên bậc thềm chênh vênh Sân trường cũ, và bài thơ cũng cũ Ô cửa sổ bốn mùa nắng rủ Và cơn mưa trong trẻo mắt bạn bè
Một mùa xa hoa phượng chật vòng xe Nét mực tím vương dấu tay mùa hạ Màu xanh dịu thân thương trên vòm lá Nhạt sắc trời, con chim sẻ nào bay...
Qua những mùa thu vương lối heo may Hoa cỏ tím góc sân trường thầm lặng Ai không nhớ những vòm trời mây trắng Mùa tựu trường gom gió hát vu vơ...
Gốc bàng xưa im lặng đến bây giờ Mong mỏi phía hành lang xa vời vợi Chỉ một câu thơ cũng thành tiếc nuối Chuyện giận hờn, viên sỏi nhỏ màu xanh
Ta cứ ngỡ rồi tất cả qua nhanh Mái tóc xưa chắc giờ không còn ngắn Đã đơn giản như ta từng ngộ nhận Một điều gì, mà nào có gì đâu... Bàn ghế xưa rưng rưng ngả màu
Mùa xưa cũ bâng khuâng như thần thoại Hoa cỏ may buồn đi vào xa mãi Kỷ niệm giăng đầy rợp một mái trường quê Bạn bè xưa chẳng có lúc tìm về
Trái bàng chín nằm ngơ trong mùa cỏ Giọng thầy khan, trầm ngâm trong gió Mái tóc thầy điểm bạc hoa lau Ta cứ ngỡ rồi tất cả qua mau
Tuổi thời gian nhòe lem như giọt mực Thương nhớ ấy nhuộm màu mây ngũ sắc Lá học trò vụng dại trốn nơi nao... Ô cửa mùa thu mây trắng lại bay vào
Ta lại thấy mình những ngày thu lớp trước Con đường mùa xa, bàn tay nào với được Giấc mơ một mái trường màu ký ức phong rêu Hiên lớp xưa lời thầy vọng đều đều
Bụi thời gian phủ đầy lên kỷ niệm Bài thơ cũ đợi ta về viết tiếp Tuổi vụng về hát gọi tháng năm ơi... Ta bước đi tiếng trống giục bồi hồi...
Tôi 28 tuổi, vừa chia tay bạn trai và bắt đầu cuộc sống độc thân. Ở tuổi này thật sự tôi đã không còn thời gian để tìm được hạnh phúc cho mình. Nghĩ đến cảnh bắt đầu tìm hiểu rồi yêu nhau, sau đó kết hôn tôi nghĩ cánh cửa ...