Chiều một mình Chiếc cầu thang không nối được tới trời Dẫn ta trở lên trở xuống Những gương mặt va nhau nhăn nhúm Không khí bóp nghẹt lồng ngực những nhát thở gấp
Không hình dung được sự mơ hồ đang dềnh lên Có bàn tay vừa đánh cắp trái tim ta khi nó đi dạo Những con chữ sổ lồng không hàng lối Đổ ập vào thinh không một tiếng ve
Chiều một mình Chiếc cầu thang dẫn ra lối thoát đã mở Nhưng cánh cửa vẫn đóng chặt như tư duy Không thể dịch chuyển ánh sáng trên đầu Và trên những ngón tay khát nước đang hát Những câu kinh cầu mưa...
Không hình dung được mình Bởi tất cả đã bay lên như ánh sáng Những ngón tay đã hóa thành đôi cánh Ánh mắt cũng chan hòa màu sáng trắng bí ẩn Ta thấy ta một mình giữa vô cùng...
Tôi 28 tuổi, vừa chia tay bạn trai và bắt đầu cuộc sống độc thân. Ở tuổi này thật sự tôi đã không còn thời gian để tìm được hạnh phúc cho mình. Nghĩ đến cảnh bắt đầu tìm hiểu rồi yêu nhau, sau đó kết hôn tôi nghĩ cánh cửa ...